16 tháng 7, 2016

Nghèo đa chiều, giàu một chiều

Trần Hữu Hiệp
(TBKTSG) - Một báo cáo gần đây của tổ chức phi chính phủ quốc tế - Oxfam International, được trích dẫn: 1% dân số thế giới hiện nắm nhiều tài sản hơn 99% dân số còn lại. Tài sản của 62 người giàu nhất thế giới trị giá khoảng 1.760 tỉ đô la Mỹ, bằng tổng số tài sản một nửa dân số thế giới. Năm năm qua, giá trị tài sản của 62 người này đã tăng lên 44%, ngược lại tổng tài sản của 3,5 tỉ người nghèo trên thế giới giảm xuống 41%.
“Dân giàu, nước mạnh” là mục tiêu của các quốc gia trên thế giới. Làm giàu chính đáng rất cần được khuyến khích. Loài người vẫn đang phấn đấu cho một thế giới khá giả hơn, giàu có hơn, nhưng quan trọng hơn là dân chủ, công bằng. Tất nhiên, những khái niệm đó, tùy lúc, tùy nơi, có nội hàm khác nhau, nhưng bất bình đẳng giàu - nghèo không phải là mong đợi của một xã hội văn minh.

Chênh lệch giàu - nghèo là một thực tế. Nó vẫn đang tồn tại, đáng lo ngại hơn khi khoảng cách đang gia tăng với tốc độ nhanh. Vẫn theo Oxfam, ước có khoảng 7.600 tỉ đô la Mỹ của những người giàu hiện đang được cất giấu ở các thiên đường thuế. Chỉ riêng việc “đánh thuế công bằng”, các chính phủ có thể thu về khoảng 190 tỉ đô la Mỹ mỗi năm, gần bằng GDP của Việt Nam. Đó sẽ là nguồn lực không nhỏ để tiếp tục thực hiện mục tiêu thiên niên kỷ giảm nghèo của Liên hiệp quốc.
Trông người mà ngẫm đến ta. Nguồn thu từ thuế của quốc gia chắc chắn sẽ tăng hơn nhiều, chăm lo cho người nghèo sẽ nhiều hơn, nếu không xảy ra tình trạng “lời thật, lỗ giả” của các ông lớn đầu tư vào Việt Nam để né thuế. Các ông chủ Thái đã nhanh chóng điều hành Big C, khi thủ tục thuế từ thương vụ mua bán hệ thống bán lẻ thuộc loại lớn này ở Việt Nam còn chưa hoàn tất. 500 triệu đô la Mỹ là khoản tiền đền bù được phía Formosa nhanh chóng đưa ra sau khi bị xác định là nguyên nhân làm ô nhiễm môi trường, cá chết hàng loạt ở miền Trung, nhưng số thuế mà họ đã đóng góp cho đất nước này được bao nhiêu, vẫn còn là “lời hứa” của cơ quan chức năng.
Mặc dù đạt được thành tựu ấn tượng về giảm nghèo, nhưng khoảng cách giàu - nghèo đang là một thách thức lớn. Chênh lệch thu nhập bình quân đầu người của nhóm 20% cao nhất so với nhóm 20% thấp nhất cả nước năm 1990 là 4,1 lần, năm 1995 là 7 lần, năm 2004 là 8,4 lần, đến năm 2010 là 9,2 lần. Mức chênh lệch này đang tăng lên khoảng 10 lần.
Nông nghiệp sáng tạo, nông dân khởi nghiệp, doanh nhân hóa nông dân, rất cần được cụ thể hóa bằng hành động cụ thể, thiết thực, phải đến được với nông dân, phải là hoạt động thực tiễn ở nông thôn.Box phải
“Kỳ tích hạt gạo” đã đưa nước ta từ một quốc gia thiếu lương thực, chỉ sau vài năm tham gia xuất khẩu trở lại đã chiếm vị trí hàng đầu của một cường quốc xuất khẩu gạo trên thế giới. Nông dân - phần lớn là hộ thu nhập thấp thuộc diện nghèo, cận nghèo - đã đóng vai trò quan trọng tạo ra kỳ tích đó. Nhưng nghịch lý khi tỷ lệ trẻ em suy dinh dưỡng ở “vựa lúa miền Tây” chưa giảm tương ứng với tỷ lệ tăng sản lượng lúa được cha mẹ chúng làm ra. Người nông dân không định được từ giá thành đến giá bán các sản phẩm nông nghiệp của mình. Thu nhập của người tạo ra kỳ tích cho nền nông nghiệp Việt Nam vẫn đang bấp bênh theo giá cả thị trường.
Chúng ta đang dùng thang đo “nghèo đa chiều” thay cho “tiêu chí thu nhập” đơn điệu để tìm kiếm công bằng hơn. Nhưng đáng lo ngại khi trong thực tế xuất hiện tình trạng “không muốn thoát nghèo” vì những bất hợp lý trong chính sách. Khoảng cách giàu - nghèo càng bị đẩy ra xa hơn do những nghịch lý như cơ chế vận hành Quỹ Bảo hiểm y tế (BHYT). Người nghèo ở khu vực nông thôn, miền núi, dân cư phân tán, đi lại khó khăn nên khi có bệnh, ít được đến các cơ sở y tế điều trị. Quỹ BHYT ở những nơi này thường kết dư lớn. Ngược lại, ở thành phố luôn bội chi Quỹ BHYT. Nghịch lý “người nghèo bù đắp chi phí cho người giàu” trong khám, điều trị bệnh bằng BHYT đã được mổ xẻ. Song, đó chưa phải là nghịch lý duy nhất của tình trạng “người giàu - người nghèo”.
Nghèo đa chiều, nhưng người giàu dường như đang đi theo một chiều: số ít không ngừng gia tăng khoảng cách, bỏ xa số đông người nghèo. “Nghịch lý” đó đang đặt ra bài toán cần lời giải tổng thể từ cơ chế, chính sách kinh tế - xã hội, các giải pháp, cách thức thực thi. Người nghèo cần được định vị lại cuộc mưu sinh bền vững hơn. Việc “sắp xếp lại 16 chương trình mục tiêu quốc gia trước đây thành hai chương trình mục tiêu quốc gia giảm nghèo và xây dựng nông thôn mới cũng nhằm hướng đến điều đó. Nhưng thách thức vẫn còn đang ở trước mặt khi mà còn các địa phương đang “chạy theo thành tích”, “vung tay quá trán” tiền ngân sách, huy động quá mức sức dân để “sớm về đích nông thôn mới” trong khi người dân vẫn còn nghèo.
Cần có nhiều hơn nữa các cơ chế, chính sách hỗ trợ người nghèo thiết thực hơn và thực thi có hiệu quả hơn. Các vấn đề đất đai, khoa học kỹ thuật  cho sản xuất hàng hóa lớn ở khu vực nông nghiệp, nông thôn đang cần sự sửa đổi cực kỳ mạnh dạn để chuyển đổi nông nghiệp sang một mô hình khác, chứ cứ lắt nhắt một ít chính sách trợ giúp tạm trữ, một ít chính sách hỗ trợ vốn, một vài dự án hỗ trợ khoa học kỹ thuật, rồi trộn lẫn với chính sách giảm nghèo có tính đối phó, theo đuôi thiệt hại như vừa qua, thì rõ ràng là “không ăn thua”.
Người nông dân cần được giải phóng gánh nặng bằng kiến thức của người kinh doanh. Đào tạo nghề nông nghiệp, tập trung nâng cao giá trị sản xuất ngành nông nghiệp, đào tạo nghề phi nông nghiệp để chuyển nghề và tác động tích cực trở lại cho nông nghiệp, nông thôn. Nông nghiệp sáng tạo, nông dân khởi nghiệp, doanh nhân hóa nông dân, rất cần được cụ thể hóa bằng hành động cụ thể, thiết thực, phải đến được với nông dân, phải là hoạt động thực tiễn ở nông thôn.
Những đòi hỏi khắc nghiệt từ cuộc sống luôn là bài toán khó. Nhưng với mục tiêu “dân giàu, nước mạnh, xã hội dân chủ, công bằng, văn minh”, chúng ta không thể để tình trạng nghèo đa chiều, giàu một chiều, khoảng cách giàu - nghèo ngày càng nghiêm trọng hơn!


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét