31 tháng 8, 2014

Làm sao để trái “rồng” bay...


Trái thanh long đang bị xoay vòng luẩn quẩn

Tiến sĩ Nguyễn Văn Hòa, Viện trưởng Viện Nghiên cứu cây ăn quả miền Nam cho biết: Trong số những trái cây chủ lực có lượng xuất khẩu lớn, thu về nhiều ngoại tệ thì thanh long là trái chiếm ưu thế nhất (trên 40%) tổng kim ngạch xuất khẩu, tiếp đến là dừa chiếm 27,2% tổng kim ngạch, dứa trên 16% tổng kim ngạch… Hiện trái thanh long có mặt ở 40 quốc gia và vùng lãnh thổ, trong đó có cả các thị trường được coi là khó tính như Mỹ, châu Âu, Nhật Bản. 6 tháng đầu năm 2014, Việt Nam xuất khẩu thanh long qua Mỹ được gần 950 tấn, dự kiến cả năm sẽ được khoảng 2.000 tấn, trong khi cả năm 2013 chỉ được 1.200 tấn”.
Khoảng 2 tháng về trước, trái thanh long rớt giá thảm hại có nơi chỉ còn 2.000 đến 3.000 đồng/kg. Theo tính toán của người dân, để sản xuất 1kg thanh long bằng phương pháp xông đèn có mức chi phí từ 6.000- 7.000 đồng và với giá bán như trên đã đẩy các hộ trồng thanh long ở ĐBSCL lâm vào cảnh lỗ nặng. Tuy nhiên, sau một thời gian rớt giá thê thảm ở giai đoạn chính vụ, bước sang mùa thu hoạch tự nhiên (nghịch vụ - PV) hiện trái thanh long đang tăng trở lại, tại 2 tỉnh trồng thanh long lớn nhất ĐBSCL là Tiền Giang và Long An giá thanh long đã tăng lên 12.000 đến 14.000đồng/kg, với giá này trừ chi phí sản xuất người dân có thể thu về lãi từ 100 triệu đến 120 triệu đồng/ha, tăng gấp nhiều lần so với trồng lúa và các loại nông sản khác. 

Ông Lê Văn Lành, ấp Long Hiệp, xã Quơn Long, huyện Chợ Gạo (Tiền Giang) có diện tích khoảng 3.000m2 với khoảng 400 nọc thanh long đang cho trái phân trần: Năm nào cũng vậy, cứ vào chính vụ là bà con vùng Quơn Long này đều chuẩn bị tinh thần giá sẽ giảm, nhưng không ngờ năm nay giá giảm thê thảm vậy. Nhiều người có ý định mở rộng thêm diện tích đã phải từ bỏ, tuy nhiên những ngày qua giá thanh long đã tăng trở lại, theo dự đoán của chúng tôi giá sẽ còn tăng nữa… Còn ông Trương Văn Tân, hộ trồng thanh long lâu đời ở ấp Mỹ An B, xã Mỹ Tịnh An, huyện Chợ Gạo cho biết: "Giá thanh long ruột đỏ cũng đã tăng trở lại từ 20.000 đồng/kg đến 30.000 đồng/kg, bà con mừng lắm, hiện thương lái đã quay trở lại đặt hàng. 

Có một nghịch lý đang diễn ra với trái thanh long, mặc dù giá cả đang chịu nhiều thăng trầm nhưng diện tích trồng lại không bị ảnh hưởng và luôn phát triển theo chiều hướng đi lên. Theo Viện Nghiên cứu cây ăn quả miền Nam (SOFRI), nếu như năm 2000 diện tích cây thanh long của cả nước chỉ vỏn vẹn 560ha, thì đến năm 2013 đạt trên 24.000ha, tăng khoảng 40 lần trong hơn 10 năm qua. Tại Tiền Giang, cách đây khoảng 3 năm diện tích trồng thanh long chỉ khoảng 1.600ha thì hiện đã tăng hơn 3.000ha, tập trung nhiều ở huyện Chợ Gạo, Tân Phước, Châu Thành, Gò Công Tây. Còn ở Long An, đến nay diện tích trồng thanh long đã lên khoảng 4.000ha…

Tạo cơ hội cho thanh long "hóa rồng”

Điều đáng lo ngại khi phần lớn sản lượng thanh long được bán qua thị trường Trung Quốc và hầu hết bằng đường tiểu ngạch với chất lượng thấp, có năm sản lượng xuất vào thị trường này lên tới 80%. Sau thời gian dài gần như độc chiếm thị trường với khoảng 90% hàng giao dịch thanh long trên thế giới, nhưng thời gian gần đây ngành hàng này không chỉ chấp nhận chia bớt thị phần, mà còn phải đối diện với sự cạnh tranh của nhiều nước đang trồng thanh long, đó là chưa tính về khả năng vượt trội Việt Nam về cách tổ chức sản xuất giống và quy trình canh tác. Hiện tại, Trung Quốc đang đầu tư trồng khoảng 20.000ha thanh long tại 2 tỉnh Quảng Đông và Quảng Tây, chiếm khoảng 2/3 diện tích thanh long Việt Nam. Mỹ cũng đã trồng thanh long tại đảo Hawaii… Các nhà khoa học dự báo: Từ mặt hàng chiếm ưu thế mọi mặt, thời gian tới Việt Nam sẽ phải đối diện với nhiều khó khăn khi các nước đi sau tỏ ra vượt trội về quy trình kỹ thuật, giống, bài bản về tổ chức sản xuất. Trong khi Việt Nam vẫn lúng túng về quản lý dịch bệnh, phát triển tự phát về diện tích, chất lượng lại có chiều hướng giảm. 

Ông Trần Hữu Hiệp - Vụ trưởng Vụ kinh tế, Ban chỉ đạo Tây Nam bộ nhận định: Cũng như số phận của nhiều mặt hàng nông sản, hạt gạo cắn làm tám, trái dừa bửa ra làm nhiều miếng, cây mía chặt nhiều lóng, con cá tra bị chặt thành nhiều khúc, trái thanh long cũng đang bị xoay vòng luẩn quẩn: trồng – chặt, mà bài toán đầu ra chưa được giải quyết căn cơ. Thực trạng sản xuất và tiêu thụ trái cây nói chung và trái thanh long nói riêng cho thấy, những sản phẩm này đang bị "cắt khúc” do quy hoạch được thực hiện theo từng địa phương. Diện tích vườn cây nhỏ lẻ, manh mún, khó xây dựng vùng chuyên canh cây ăn trái chất lượng cao. Năng lực đầu tư và trình độ sản xuất của nhà vườn còn nhiều hạn chế, thường xuyên chịu cảnh "trúng mùa, rớt giá”. Trong khi các doanh nghiệp xuất khẩu trái cây thì kêu thiếu nguyên liệu. Theo Viện Nghiên cứu cây ăn quả miền Nam, chỉ mới có hơn 2,5% lượng trái cây trong vùng được bán trực tiếp cho doanh nghiệp, còn lại hơn 97% bán qua trung gian... 

Một tín hiệu vui cho cây thanh long khi mới đây, Hiệp hội Rau quả Việt Nam đang kiến nghị các cơ quan chức năng tiếp tục tạo thuận lợi trong việc tổ chức sản xuất rau quả tập trung như thành lập các trang trại, HTX nông nghiệp. Từ đó, tập trung áp dụng các quy trình sản xuất nông nghiệp tốt như VietGAP, GlobalGAP đáp ứng yêu cầu của các thị trường khó tính. Đồng thời, đẩy mạnh xúc tiến thương mại, quảng bá tiêu thụ rau quả Việt Nam cả trong và ngoài nước; kiến nghị xem xét miễn, giảm thuế thu nhập đối với các doanh nghiệp kinh doanh rau quả xuất khẩu ở mức 5%, thay vì 20%. Bộ NN&PTNT cũng đang tích cực mở rộng thị trường xuất khẩu trái cây, trong đó có thanh long. 

Để tránh tình trạng thanh long rớt giá thê thảm, nông dân lỗ nặng như thời gian qua, 3 tỉnh có diện tích trồng thanh long lớn nhất cả nước hiện nay là Tiền Giang, Long An và Bình Thuận đang có kế hoạch liên kết để phân chia thời điểm sản xuất rải vụ suốt cả năm. Từ đó, tránh tập trung sản xuất vào một vụ chính như hiện nay, khiến sản phẩm dồn ứ, cung nhiều hơn cầu khiến giá giảm. 

Các nhà nghiên cứu cũng cho rằng, các địa phương cần quy hoạch vùng chuyên canh sản xuất trái cây chủ lực của tỉnh; chỉ đạo các sở, ngành chức năng tiếp tục hỗ trợ người dân thực hiện sản xuất sạch theo tiêu chuẩn VietGAP, GlobalGAP; thành lập hợp tác xã, tổ hợp tác thực hiện liên kết ngang chặt chẽ và hiệu quả; tăng cường đầu tư kết cấu hạ tầng tại các vùng sản xuất trái cây tập trung như điện, cầu, đường tạo thuận lợi trong việc sản xuất, vận chuyển và tiêu thụ nông sản hàng hóa. Trung ương cần tiếp tục hỗ trợ các địa phương thực hiện các hoạt động xúc tiến thương mại, đẩy mạnh xuất khẩu; ưu tiên thực hiện chương trình xúc tiến thương mại đối với các mặt hàng trái cây; chỉ đạo triển khai mạnh mẽ chính sách bảo hiểm trong sản xuất nông nghiệp để giúp doanh nghiệp và nông dân yên tâm trong việc đẩy mạnh sản xuất và thực hiện tiêu thụ nông sản thông qua hợp đồng; nghiên cứu phát triển các hình thức mua bán hiện đại như thị trường giao dịch, quyền mua, quyền bán...

 Ông Trần Hữu Hiệp, Vụ trưởng Vụ Kinh tế 
Ban chỉ đạo Tây Nam bộ 

Hiện có khoảng 75% đến 80% sản lượng thanh long xuất khẩu sang Trung Quốc bằng đường tiểu ngạch, tuy đây là một thị trường lớn, dễ tính, nhưng lại tiềm ẩn nhiều rủi ro. Để giảm phụ thuộc vào một thị trường cần có giải pháp đồng bộ từ quy hoạch, trồng, tổ chức lại sản xuất theo hướng nâng cao chất lượng sản phẩm, tăng cường xúc tiến thương mại chủ động, mở rộng thêm các thị trường mới như Ấn Độ, Nhật, các nước ASEAN, tổ chức tốt các kênh tiêu thụ. 

Để trái cây nói chung và thanh long nói riêng phát triển ổn định, điều cốt lõi nhất là các cấp quản lý và các địa phương cần nâng cao chất lượng qui hoạch trồng và thực thi, kết nối với sản xuất tinh chế, giải quyết đầu ra đang là đòi hỏi bức xúc. Đặc biệt là kết nối chặt chẽ giữa quy hoạch, phát triển sản xuất với thị trường. Ngoài việc qui hoạch, tổ chức lại sản xuất cần quan tâm khâu bảo quản, đóng gói, chế biến sau thu hoạch và xây dựng thương hiệu trái cây đặc sản của vùng, của từng địa phương, lồng ghép với việc xây dựng nông thôn mới.

Quốc Trung


Cần “gươm lệnh” để diệt giấy phép con

Trần Hữu Hiệp
TT - Theo các chuyên gia, việc bãi bỏ, sửa đổi các điều kiện kinh doanh không cần thiết giúp cải thiện môi trường kinh doanh, có thể tăng 1% GDP, tương đương 2 tỉ USD mỗi năm.
Mới đây, cùng với việc ban hành nghị quyết một số giải pháp về thuế tháo gỡ khó khăn, vướng mắc, đẩy mạnh sự phát triển của doanh nghiệp, Thủ tướng Chính phủ đã chỉ đạo rà soát, xây dựng các danh mục ngành nghề cấm, ngành nghề đầu tư, kinh doanh có điều kiện và ngành nghề, địa bàn ưu đãi đầu tư.

Theo đó, các bộ, ngành, địa phương phải chủ động rà soát, loại bỏ các ngành nghề không cần cấm, cắt giảm những ngành nghề kinh doanh có điều kiện và các điều kiện đầu tư, kinh doanh không cần thiết gắn với đơn giản hóa thủ tục hành chính, tôn trọng quyền tự do kinh doanh của người dân.
Có nghĩa là môi trường kinh doanh hiện tại đang làm lãng phí nguồn lực lớn. Song để đạt được điều đó không dễ dàng nếu không có những cải cách mạnh mẽ, cách làm cương quyết và hiệu quả. Kinh nghiệm thi hành Luật doanh nghiệp năm 2000 gần 15 năm trước cho thấy để các cơ quan “cha mẹ” của giấy phép con “tự xử đẹp”, rất cần một tổ công tác của Thủ tướng Chính phủ có thực quyền để rà soát, cắt bỏ giấy phép con.
Phải thừa nhận sự cần thiết của việc cấm, hạn chế một số ngành nghề kinh doanh có thể gây phương hại đến quốc phòng, an ninh, trật tự, an toàn xã hội, sức khỏe cộng đồng; không để xu hướng “tối ưu hóa lợi nhuận” trong kinh doanh làm phương hại lợi ích chung.
Nhưng cấm cái gì, hạn chế như thế nào để không mất quyền “tự do kinh doanh” của công dân được ghi nhận trong Hiến pháp còn quan trọng hơn. Vì vậy luật quy định chỉ có Chính phủ mới có quyền ban hành danh mục ngành nghề cấm, điều kiện kinh doanh hoặc ngành nghề đó phải được quy định rõ trong các pháp lệnh, luật chuyên ngành. Việc đẻ thêm giấy phép con của các bộ trưởng là sự lạm quyền.
“Mọi người có quyền tự do kinh doanh trong những ngành nghề mà pháp luật không cấm” không chỉ mới được quy định tại điều 33 Hiến pháp 2013 mà đã được ghi nhận tại điều 57 Hiến pháp 1992. Nhưng giấy phép con thời gian qua vẫn tiếp tục được sinh ra, làm hạn chế quyền tự do kinh doanh của công dân.
“Không hiểu tại sao lại nhiều như vậy, có những ngành nghề không hiểu tại sao lại cấm, không hiểu tại sao lại phải có điều kiện... Nói vậy để biết rất cam go trong lĩnh vực này” - lời than phiền của Bộ trưởng Bùi Quang Vinh, tư lệnh ngành kế hoạch - đầu tư, được báo chí trích dẫn.
Đằng sau “khó khăn” tự cắt bỏ giấy phép con của các bộ, ngành chính là sự từ bỏ quyền và lợi ích “ban phát” của mình; từ bỏ sự chọn lựa nhận phần dễ về mình, đẩy khó khăn cho doanh nghiệp, cái gì quản ngon thì nắm, quản không nổi thì cấm. Tình trạng xin - cho, ban phát, thiếu minh bạch, thủ tục hành chính rườm rà, nhiêu khê chắc chắn là mảnh đất màu mỡ cho tệ vòi vĩnh, nhũng nhiễu người dân.
Tư tưởng mới về việc bỏ quy định ghi ngành nghề kinh doanh trong giấy chứng nhận đăng ký doanh nghiệp thay cho việc phải liệt kê đủ thứ ngành nghề sẽ tạo điều kiện thuận lợi hơn cho nhà đầu tư và doanh nghiệp.

Những sửa đổi cực kỳ mạnh dạn đó có thành hiện thực được hay không còn phụ thuộc vào quyết tâm và việc tổ chức thực thi. Cắt giảm giấy phép con cũng cần được làm quyết liệt như cắt giảm đầu tư công vừa qua và gắn với trách nhiệm của người đứng đầu bộ, ngành. Yêu cầu đó rất cần một tổ công tác của Thủ tướng có “gươm lệnh” để thực thi hiệu quả.

30 tháng 8, 2014

Sa Đéc – Thành phố hoa vùng sông nước

Trần Hữu Hiệp
“Miền Cần Thơ gạo trắng nước trong, vui niềm vui ấm no cuộc sống. Miền Đồng Tháp ruộng lúa mênh mông, yêu tình yêu thắm duyên mặn nồng”.
Đó là lời bài hát Về miền Tây của Y Vân – Thế Bảo nổi tiếng trong Nam, ngoài Bắc. Sa Đéc ở miền Đồng Tháp, thành phố thứ 14 của vùng sông nước Cửu Long. Một thành phố hoa lãng mạn nổi lên giữa sông Tiền, sông Hậu, miên man như câu hò Đồng Tháp.
Về Sa Đéc, đi đâu cũng thấy hoa. Hàng trăm loài hoa khoe sắc mọi lúc, mọi nơi. Ven quốc lộ, tỉnh lộ, hương lộ hay đường thôn, đâu đâu cũng thấy sắc thắm của những bờ hoa, ruộng hoa, vườn hoa đủ loại.
Sa Đéc - làng hoa lên phố hoa (Nguồn: NNVN)

Những làng hoa, xóm hoa, vườn hoa ở miền Tây không thiếu. Làng hoa Cái Mơn (Bến Tre), Mỹ Tho (Tiền Giang), Bà Bộ, Mỹ Khánh (Cần Thơ)… ngập tràn hoa mỗi mùa tết, nhưng hoa Sa Đéc thì khoe sắc quanh năm. Hoa ở Sa Đéc còn có đặc trưng riêng của những loài hoa thiên nhiên, sông nước đồng bằng, đượm chất phù sa, khác xa xứ hoa Đà Lạt.
Nếu làng Sen quê Bác ở miền Trung đi vào thơ ca, nhạc họa; thì sen Đồng Tháp đi vào ca dao, câu hò vang danh một vùng đất mà cụ Phó bảng Nguyễn Sinh Sắc đã gắn bó lúc cuối đời: “Tháp Mười đẹp nhất bông sen/Việt Nam đẹp nhất có tên Bác Hồ”. Sen Đồng Tháp đẹp nét trinh nguyên, hoang dã, dễ trồng, dễ sống, dễ chưng trong bình. Sa Đéc còn nổi tiếng với ẩm thực đồng bằng: Hủ tiếu Sa Đéc, bánh phồng Sa Giang, nem Lai Vung…
Sa Đéc từng là một trong những khu chợ sung túc nhất miền Nam. Gia Định thành thông chí của Trịnh Hoài Đức mô tả nơi đây là vùng "lưu thông quán khái" (sông sâu nước chảy), đất đai phì nhiêu, nối liền hai miền Tiền Giang - Hậu Giang. Miệt này từng là trung tâm sản xuất, thu gom, tập kết lúa gạo, lâm thủy sản bằng các phương tiện vận tải thủy lên Sài Gòn, đi Nam Vang và nhiều nơi khác. Hàng hóa ở nhiều nơi khác cũng đổ về đây.
Làng hoa Sa Đéc là một trong những làng hoa lớn nhất nước, rộng hơn 250 ha với gần 2.000 hộ làm nghề với hàng ngàn chủng loại hoa. Là một thành phố lâu đời, được hình thành gần như cùng lúc với Sài Gòn, nơi đây có khu nhà cổ Huỳnh Thủy Lê nổi tiếng qua tác phẩm Người tình của nữ văn hào Pháp Marguerite Duras, có chợ đêm nhộn nhịp hàng hoá.
Sa Đéc là nơi sinh ra nhiều trí thức, nhân tài, tiêu biểu như: Lưu Văn Lang - kỹ sư đầu tiên của Đông Dương và châu Á, tác giả đồng hồ đá xứ Bạc Liêu, bà Nguyễn Thi Bình, cháu ngoại của chí sĩ Phan Châu Trinh, nguyên Phó Chủ tịch nước… Người đồng bằng tự hào với thành phố Sa Đéc – Thành phố hoa miền sông nước.


Phú Quốc: Thiên đường biển


Hữu Hiệp - Quốc Khánh
Phú Quốc - huyện đảo lớn nhất cả nước, nằm ở vị trí trung tâm khu vực Đông Nam Á, có lợi thế kết nối giao thông hàng hải - hàng không với các quốc gia trong khu vực và thế giới. Phú Quốc rất gần với các trung tâm du lịch phát triển như Thái Lan, Malaysia, Singapore. Tổng diện tích tự nhiên 59.305ha, có 27 hòn đảo lớn nhỏ nằm trong Vịnh Thái Lan, trong đó lớn nhất là đảo Phú Quốc, diện tích 56.700ha. 



3 nhiệm vụ chính của Đảo Ngọc

Với vị trí địa lý đắc địa như thế, Phú Quốc có tiềm năng kinh tế to lớn, đặc biệt trên lĩnh vực kinh tế biển, du lịch và dịch vụ, đồng thời có vị trí quốc phòng an ninh đặc biệt trong chiến lược phòng thủ đất nước. Nơi đây được ví von cái tên thật mỹ miều: Đảo Ngọc. 

Tại Quyết định số 633/QÐ-TTg, ngày 11-5-2010, Chính phủ đã phê duyệt điều chỉnh Quy hoạch chung đến năm 2030 với mục tiêu xây dựng Phú Quốc trở thành Khu Kinh tế - Hành chính đặc biệt” vào năm 2020. Để khai thác các tiềm năng lợi thế của đảo, ngày 22-5-2013, Thủ tướng Chính phủ ra Quyết định thành lập Khu Kinh tế Phú Quốc thuộc tỉnh Kiên Giang. Chính phủ giao cho Ban chỉ đạo Tây Nam bộ và tỉnh Kiên Giang thành lập Tổ công tác nhằm xây dựng Đề án phát triển Phú Quốc theo hướng là Khu Kinh tế - Hành chính đặc biệt, yêu cầu phát triển đảo theo hướng "bền vững, hài hoà giữa kinh tế với bảo tồn di tích lịch sử, văn hoá và môi trường; đảm bảo an ninh quốc phòng vùng và quốc gia”. Theo chủ trương trên, đảo ngọc Phú Quốc được giao 3 nhiệm vụ chính: du lịch, dịch vụ cao cấp; khoa học công nghệ chuyên ngành; trung tâm bảo tồn đa dạng sinh học rừng và biển của quốc gia và Đông Nam Á.


Mới đây, trong lần ra thăm và làm việc với huyện đảo Phú Quốc, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng nhấn mạnh: Đề án xây dựng Đặc khu Hành chính - Kinh tế Phú Quốc trực thuộc Trung ương là mô hình rất mới, là vấn đề Bộ Chính trị rất quan tâm. Tổng Bí thư lưu ý tỉnh Kiên Giang cần đẩy mạnh khai thác, nuôi trồng, chế biến hải sản, mở rộng xuất khẩu; gắn phát triển kinh tế biển với bảo vệ vững chắc chủ quyền biển, đảo Tổ quốc; lấy phát triển du lịch làm một khâu đột phá...  



Diện mạo của Đặc khu

Ông Lê Văn Thi, Chủ tịch UBND tỉnh Kiên Giang cho biết: UBND tỉnh cũng như huyện Phú Quốc đã trình đề án về thành lập đơn vị hành chính - kinh tế đặc biệt trực thuộc Trung ương, trong đó đề xuất một số cơ chế, chính sách đặc biệt để đẩy mạnh phát triển. Theo ông Nguyễn Phong Quang, Phó trưởng ban thường trực Ban Chỉ đạo Tây Nam bộ, Tổ trưởng Tổ công tác, nghiên cứu cơ chế, chính sách phát triển đảo, kể từ khi có Quyết định số 80/2013/QĐ-TTg ngày 27-12-2013 của Thủ tướng Chính phủ về việc ban hành một số cơ chế, chính sách đặc thù phát triển đảo Phú Quốc (Quyết định 80), tình hình đầu tư phát triển trên địa bàn tiếp tục đạt được những kết quả tích cực. Để định dạng thành phố đảo đặc khu hành chính - kinh tế, Chính phủ, các Bộ ngành Trung ương cũng như tỉnh Kiên Giang đầu tư hàng loạt công trình như: hệ thống giao thông đường bộ, sân bay, cảng biển, các chương trình, dự án phát triển kinh tế xã hội, y tế, giáo dục, môi trường đô thị cùng hàng loạt các cơ sở du lịch, dịch vụ. 

Niềm vui lớn đối với người dân Đảo Ngọc là vào những ngày đầu năm mới 2014, đảo ngọc Phú Quốc được hoà mạng điện lưới quốc gia với tuyến cáp ngầm 110 KV xuyên biển Hà Tiên - Phú Quốc, đem lại giá trị thu nhập tăng thêm trên 200 tỷ đồng nhờ giá điện ở đảo bằng với giá điện ở đất liền. Phú Quốc giờ đây có sân bay quốc tế rộng gần 1.000 ha, hiện đã đón các chuyến bay thẳng từ Liên bang Nga. Ngày 1-11-2014 tới đây, Vietnam Airlines mở đường bay thẳng Phú Quốc - Singapore; Phú Quốc - Xiêm Riệp mở ra hướng phát triển mới cho cảng hàng không quốc tế Phú Quốc cũng như phát triển tiềm năng kinh tế, du lịch Phú Quốc. Chính phủ cũng cho phép UBND tỉnh Kiên Giang ban hành nhiều chủ trương linh hoạt khuyến khích các nhà đầu tư trong nước và ngoài nước đầu tư xây dựng hệ thống xử lý rác thải và nước thải, bệnh viện chất lượng cao, hệ thống thương mại, xây dựng các trung tâm đào tạo nhân lực cho các ngành du lịch, thương mại, khu phi thuế quan gắn với sân bay quốc tế Phú Quốc… nhằm tạo sức bật cho Phú Quốc. 

Ngoài ra, Chính phủ cũng cho phép tỉnh Kiên Giang được quyết định một số chính sách đặc thù khác, trong đó Chủ tịch UBND tỉnh được chỉ định thầu các công trình hạ tầng trên đảo, quyết định một số ưu đãi về giá đất, tiền sử dụng đất, giải phóng, bồi thường... Kể từ ngày 10-3-2014, nhà đầu tư có dự án đầu tư vào đảo Phú Quốc được hưởng ưu đãi và hỗ trợ đầu tư theo mức cao nhất quy định tại Nghị định số 29/2008 của Chính phủ về khu công nghiệp, khu chế xuất và khu kinh tế. Người nước ngoài, người Việt Nam mang hộ chiếu nước ngoài nhập cảnh, xuất cảnh, cư trú tại đảo Phú Quốc được miễn thị thực với thời gian tạm trú không quá 30 ngày. Trường hợp người nước ngoài vào một cửa khẩu quốc tế của Việt Nam, kể cả đường hàng không và đường biển, lưu lại khu vực quá cảnh ở cửa khẩu đó, rồi chuyển tiếp đi đảo Phú Quốc cũng được miễn thị thực theo quy định này.

Cuối tháng 11-2013, trên cơ cở đề xuất của tỉnh Kiên Giang, Thủ tướng Chính phủ cũng đã đồng ý về việc điều chỉnh vị trí xây dựng khu vui chơi giải trí, casino từ ấp Đá Chông, xã Bãi Thơm đến vị trí khác; giao tỉnh Kiên Giang và Bộ Xây dựng cùng đối tác Singapore nghiên cứu, tìm vị trí thích hợp. UBND tỉnh Kiên Giang đã thuê tư vấn, chuyên gia có năng lực trong và ngoài nước để xây dựng đề án phát triển tổng thể đảo Phú Quốc đến 2020, tầm nhìn 2030 để trình Thủ tướng phê duyệt. UBND tỉnh Kiên Giang cũng báo cáo với Thủ tướng Chính phủ về việc hợp tác với tỉnh Bình Dương liên kết xây dựng khu công nghiệp Việt Nam - Singapore (VSIP) tại Phú Quốc trên diện tích hơn 2.900 ha hướng tập trung vào các ngành công nghệ cao, công nghiệp sạch, ít gây ô nhiễm môi trường.

Tạo dáng cho thành phố biển đảo 

Trong 3 đơn vị xây dựng đề án Đặc khu gồm: Vân Đồn (Quảng Ninh), Vân Phong (Khánh Hoà) và Phú Quốc thì Phú Quốc đang dần được định dạng. Với hàng loạt chính sách, cơ chế thông thoáng làm "đòn bẩy” cho Phú Quốc phát triển.

3 năm qua, tốc độ tăng trưởng kinh tế của Phú Quốc đạt bình quân 26%/năm, gấp từ 2 đến 3 lần so với nhiều địa phương khác. Năm 2013, thu nhập bình quân của người dân trên đảo là 3.416 USD; tỷ lệ hộ nghèo chỉ còn 1,79%.  Đến nay, tổng số dự án trên địa bàn huyện là 194 dự án đầu tư được chấp thuận chủ trương và được cấp giấy chứng nhận đầu tư, diện tích 8.530 ha, tổng số vốn 135.087 tỷ đồng. Số đồ án được phê duyệt đến nay là 36 đồ án, tổng diện tích là 9.840 ha, đạt 99,7% trên tổng diện tích 9.965,24 ha đất đưa vào lập quy hoạch. 

Sau khi Thủ tướng Chính phủ có chủ trương cho phép thành lập KCN Việt Nam - Singapore tại Phú Quốc, Tổng công ty Phát triển công nghiệp TNHH MTV Becamex IDC được giao diện tích 3.868 ha tại khu vực xã Cửa Dương, xã Cửa Cạn để nghiên cứu lập quy hoạch phát triển dân cư, đô thị, công nghiệp sạch ứng dụng công nghệ kỹ thuật cao, du lịch, thương mại và cấp nước sạch. Bây giờ, ở Phú Quốc, ôtô chạy bon bon trên tuyến trục chính Nam - Bắc đảo, chiều dài 51,5 km với tổng mức đầu tư 2.468,630 tỷ đồng. Ngoài ra, các tuyến đường vòng quanh đảo Phú Quốc có chiều dài 99,5 km, với tổng mức đầu tư là 3.011,795 tỷ đồng đang khẩn trương thi công. Các dự án nâng cấp Cảng cá An Thới, dự án đê chắn sóng và nạo vét luồng cửa sông Dương Đông, dự án cấp nước Phú Quốc, dự án nâng cấp hồ nước Dương Đông tiếp tục triển khai. Phú Quốc nay đã có điện lưới quốc gia. Ngày 14-3-2014, UBND tỉnh Kiên Giang có Tờ trình số 15/TTr-UBND về Đề án xây dựng Đặc khu kinh tế Phú Quốc, tỉnh Kiên Giang. Tổ Công tác Phú Quốc, UBND tỉnh Kiên Giang, UBND huyện Phú Quốc phối hợp với Phân viện Quy hoạch Đô thị - Nông thôn thuộc Bộ Xây dựng triển khai xây dựng đề cương, hoàn thành Đề án nâng cấp huyện đảo Phú Quốc lên đô thị loại II. Hiện nay, đề án đang được Bộ Xây dựng thẩm định, trình Chính phủ, Thủ tướng Chính phủ xem xét quyết định. Để làm rõ "đặc trưng của thành phố đảo”. 

Ngày 7-3 vừa qua, Tổ chức tư vấn quốc tế của Nhật Nikken Sekkei Civil Engineering cũng đã trình đề án quy hoạch phân khu đô thị Dương Đông và An Thới. Đây là 2 "phần lõi” tạo ra "điểm nhấn” của đô thị Phú Quốc năng động và khác biệt. 

Phú Quốc - Thành phố đảo đầu tiên của cả nước đang dần được định dạng để trở thành thành phố vào năm 2015 và trở thành Đặc khu Hành chính - Kinh tế vào năm 2020. 

Trồng lúa bán … không khí

                                                                                                                             Trần Hữu Hiệp
Bài trên báo Nông nghiệp Việt Nam
PGS.TS Lê Việt Dũng, Phó Hiệu trưởng Trường ĐH Cần Thơ nói vui: “Các em sinh viên hăng hái đo đếm, lấy khí … quý thầy”. Thật ra đó là khí thải môi trường của nhóm nghiên cứu do GS.TS. Lê Quang Trí, Viện trưởng Viện nghiên cứu BĐKH chỉ đạo; khí thải chăn nuôi do GS.TS. Nguyễn Văn Thu theo dõi. Còn khí … thầy Sánh là khí thải canh tác lúa thời biến đổi khí hậu (BĐKH).
Số báo đăng bài

“Ông Tam Nông” chổng mông đo … khí thải
PGS. TS. Nguyễn Văn Sánh, Viện trưởng Viện Nghiên cứu & Phát triển ĐBSCL – MDI thường được bạn bè, đồng nghiệp gọi là ông “tam nông, liên kết vùng”. Vốn là người có nhiều ý tưởng “gàn gàn”, nhà khoa học “Hai Lúa” này hơn 10 năm trước đã đề xuất “đóng cừ sạn, phá bờ mẫu, mở rộng ruộng lúa để liên kết hợp tác nông dân làm ăn lớn”. Thời đó, nhiều người bảo ông thầy giáo lo chuyện bao đồng, nhưng bây giờ là hình mẫu của “cánh đồng lớn”. Ý tưởng “cừ sạn” ngày trước được thay bằng các bản đồ số với công nghệ GIS để người nông dân mua cổ phần bằng quyền sử dụng đất, hình thành phương thức đầu tư, kinh doanh nông nghiệp mới. Cũng chính ông “tam nông” là người nói về “hạt gạo bị cắn chia làm tám”, phần của người trồng lúa bị teo tóp và kêu gọi “chia lại lợi tức” trong chuỗi giá trị lúa gạo. Ông là người kể câu chuyện “nông thôn bốn nhất”: nghèo nhất, lạc hậu nhất, hưởng phúc lợi xã hội thấp nhất và dễ bị tổn thương nhất. Cơ hội và thách thức trước “nông dân bốn bước”: bước lên, bước xuống, bước ra, bước vào liên kết hợp tác làm giàu. Yêu cầu “nông nghiệp bốn đúng”: đúng lượng, đúng chất, đúng thời điểm, đúng giá trị nông sản, với những đề xuất liên kết vùng thực hiện tam nông. Và bây giờ đến lượt ông lặn lội ruộng đồng miền Tây, rủ nông dân trồng lúa bán … không khí.
Tôi gặp lại ông khi đang chổng mông đi đo khí thải trên cánh đồng lúa Tân Hiệp, Kiên Giang – một điểm thuộc dự án thí điểm “Canh tác lúa giảm phát thải khí nhà kính” do MDI đảm trách. Sau buổi cùng nông dân ra đồng, vị Phó Giáo sư này còn ngồi khề khà vài ly đế với các bác Hai Lúa miền Tây, không phải chỉ nói chuyện tiếu lâm như những cuộc nhậu thường thấy ở xứ này mà là chuyện khoa học nghiêm túc. Nông dân đồng bằng ngày nay cũng lo cho BĐKH toàn cầu.
Ô nhiễm môi trường và ai mua … không khí?
Ô nhiễm môi trường ở nông thôn ngày càng nghiêm trọng. Nguy hại từ rác thải thuốc bảo vệ thực vật sử dụng trong sản xuất nông nghiệp ở các tỉnh, thành vùng đang ở mức báo động. Theo số liệu thống kê chưa đầy đủ, lượng rác thải bình quân từ thuốc BVTV trong vùng ĐBSCL lên đến con số hàng trăm tấn.

Mấy năm qua, nhiều hộ nông dân và hợp tác xã ở Phú Tân, Châu Thành, (An Giang), Tân Hiệp (Kiên Giang), Vĩnh Thạnh (Cần Thơ) đã tham gia dự án trồng lúa giảm phát thải khí nhà kính (KNK) do MDI, Quỹ Bảo vệ Môi trường Mỹ và các đối tác thực hiện. Kết quả thí nghiệm được chứng minh giải pháp canh tác mới giảm 25 - 50% lượng nước, giảm số lần phun xịt thuốc và giá thành SX. Mỗi ha canh tác lúa giảm 5 – 6 tấn KNK mà năng suất, lợi nhuận vẫn tăng. Quy trình này còn giúp bổ sung thêm “1 giảm – khí thải” vào mô hình “1 phải, 5 giảm” đã được Bộ NN & PTNT chuẩn hóa trước đó. Các chỉ tiêu, số liệu về chiều cao, số chồi, màu sắc của lúa và độ phát triển của rễ, lượng khí thải… được chính người nông dân cùng kỹ thuật viên đo đạc, theo dõi hàng ngày, hàng tuần, so sánh lại với nhau để tìm ra sự chênh lệch nhằm đảm bảo tính khoa học, thực chứng.
Công ước khung của Liên Hiệp Quốc về BĐKH lần 3 tại Tokyo xác định cơ chế “mua bán không khí”. Theo đó, các quốc gia và cơ sở công nghiệp có lượng khí thải CO2 vượt mức quy định phải có nghĩa vụ mua “tín chỉ carbon” ở những nơi tiết kiệm được. Ở VN, sản xuất với yêu cầu giảm KNK đã được thực hiện bởi một số dự án thủy điện, rác thải, nước thải. Từ cuối năm 2013, Quỹ đối tác carbon (CPF) của Ngân hàng Thế giới cùng với Thụy Điển, Na Uy và Tây Ban Nha cam kết sẽ mua 3 triệu “tín chỉ carbon” của chương trình phát triển thủy điện nhỏ thuộc REDP của Việt Nam. Một “tín chỉ” tương đương 1 tấn CO2. Song, cho đến nay, việc bán “tín chỉ” trong sản xuất lúa vẫn còn là vấn đề mới. Trong khi đây là hoạt động chủ yếu của nông dân Việt Nam trước yêu cầu đảm bảo an ninh lương thực (ANLT) và sinh kế.
Trong điều kiện hiện nay và chắc chắn sẽ còn lâu hơn nữa, ANLT là vấn đề mang tính toàn cầu và VN vẫn là quốc gia đóng góp có trách nhiệm cho thế giới. Nông dân ĐBSCL đã góp hơn 90% lượng gạo xuất khẩu cả nước, chiếm 20% thị phần thế giới; họ không chỉ hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ đảm bảo ANLT quốc gia mà còn lo cho quốc tế. Việc trồng lúa giảm khí thải của nông dân miền Tây không phải là chuyện vui “bán không khí” mà đó là câu chuyện toàn cầu thời BĐKH. Nó còn là một hướng mở để xây dựng thương hiệu “lúa sạch”, nâng cao thu nhập nông dân. Sản xuất nhiều lúa nhiều hơn không hẳn là giải pháp cho ANLT mà cần cách tiếp cận đa ngành; cần quy mô sản xuất lớn hơn, và sự chuyển đổi tận gốc rễ phương thức “làm như mọi khi” sang sản xuất hàng hóa để tạo ra giá trị gia tăng nhiều hơn, giúp nông dân làm giàu. Điều quan trọng là có sự phân biệt rõ ràng giữa trồng lúa đáp ứng cho mục tiêu chính trị - xã hội - công cộng và kinh tế - thương mại - tạo lợi nhuận hợp lý và bền vững cho người trồng lúa.
Dự án thí điểm “canh tác lúa giảm khí thải” thành công bước đầu, cần được nhân rộng; nhưng quan trọng hơn “bán không khí” là nâng cao thu nhập của người trồng lúa. Yêu cầu đó đòi hỏi ngành chức năng, ở tầm quốc gia cần có nhiều nỗ lực hơn nữa để buộc những người gây ô nhiễm phải mua “khí thải trồng lúa”, thể hiện trách nhiệm trước môi trường. Điều đó vượt ra ngoài tầm tay của những nông dân Miền Tây và những nhà khoa như ông “tam nông” Nguyễn Văn Sánh. Mô hình thí điểm thành công, nông dân nghe theo, làm theo qui trình sản xuất mới, nhưng ai mua … không khí và chuyện nông dân làm giàu còn là câu chuyện dài!

26 tháng 8, 2014

Thế là hai vợ chồng cãi nhau!

Vợ tôi hỏi: Trên TV có gì lạ không anh ?
Tôi trả lời: Có rất nhiều bụi bậm, chắc tại em quên lau.

Thế là hai vợ chồng cãi nhau. 
__________________________________________________


Cuối tuần, vợ tôi muốn đi đến một nơi thật đắt tiền.
Tôi chở bả tới cây xăng (gas station) gần nhà.

Thế là hai vợ chồng cãi nhau. 
__________________________________________________

Ngày mai sinh nhật bà xã tôi, tôi hỏi bả muốn gì? Bả nói bả muốn một cái gì láng cóng, đi từ 0 tới 200 trong vòng 3 giây. Tôi mua cho bả cái cân nhỏ để trong phòng tắm.

Thế là hai vợ chồng cãi nhau. 
__________________________________________________

Vợ tôi khỏa thân đứng trước tấm gương ngắm nghía 5 phút rồi bảo tôi:
Em thấy hình như em ốm đi và giảm cân một chút phải không anh?
Tôi nói: Chắc em cần phải đi bác sĩ mắt khám lại.

Thế là hai vợ chồng cãi nhau. 
__________________________________________________

Vợ tôi khỏa thân đứng trước gương ngắm nghía 5 phút rồi bảo tôi:
Sau hai mươi năm lấy nhau, em thấy mình già hơn, mập hơn và xấu hơn trước nhiều phải không anh? Em buồn quá, ơ anh nói gì đi chứ.
Tôi nói: Tuy vậy mắt em vẫn còn tốt như hai mươi năm về trước, 20/20.

Thế là hai vợ chồng cãi nhau. 
__________________________________________________

Kỷ niệm hai mươi năm cưới nhau, tôi hỏi bả muốn đi đâu.
Bả nói: Em muốn đi đến một chổ mà từ lâu em đã không đặt chân đến
Tôi nói: Ủa Em muốn vào trong bếp hả?

Thế là hai vợ chồng cãi nhau. 
__________________________________________________

Vợ tôi hỏi: Anh ơi cái quần xanh này có làm mông em to hơn không anh?
Tôi nói: Ừa, nhưng mà không to bằng cái quần trắng hôm qua.

Thế là hai vợ chồng cãi nhau. 
__________________________________________________

Giáng Sinh năm vừa rồi, tôi có tặng cho bà già vợ tôi một mảnh đất thiệt to trong một nghĩa trang thành phố rất đẹp để mai này bả có…  đi thì có chỗ đẹp.
Giáng Sinh năm nay, vợ tôi muốn biết tôi sẽ mua quà gì cho má của bả.
Tôi nói: Mua quà làm gì, quà năm rồi bả chưa xài tới mà mua quà mới chi cho tốn tiền.

Thế là hai vợ chồng cãi nhau. 
__________________________________________________

Tôi muốn mua một thùng Heineken giá $29.90, bà xã tôi không chịu vì mắc quá. Nhưng khi tôi thấy bả mua một lọ kem dưỡng da mặt cho đẹp giá $7.50.
Tôi nói: Em biết không sau khi hết thùng Heineken anh thấy em đẹp hơn nhiều…

Thế là hai vợ chồng cãi nhau. 
__________________________________________________

Khi đi ngang qua tiệm Walmart, tôi mua 4 cái vỏ bánh xe hơi, Vợ tôi cằn nhằn:
Anh mua vỏ bánh xe làm gì, vì vỏ xe của anh còn mới mà....

Tôi nói: Chứ hồi nãy em mua 4 cái “sú-chiêng” anh có cằn nhằn gì em đâu.

Thế là hai vợ chồng cãi nhau.  
__________________________________________________

Tôi nói: Sau ngày cưới em, anh thành Triệu phú.
Vợ tôi: Em hãnh diện quá. Có phải nhờ em anh thành công không?
Tôi nói: Trước khi cưới em anh là Tỷ phú.

Thế là hai vợ chồng cãi nhau.
__________________________________________________

Tôi với vợ tôi vào phòng khám bệnh Nha Khoa
_ Bác sĩ nhổ răng tốn bao nhiêu tiến vậy?
_ $100.00
_ Ối! Đắt quá bớt được không?
_ Nếu không dùng thuốc tê $80.00.
_ $60.00 vẫn đắt.
_ Nếu nhổ bắng cái kìm bình thường để nhổ đinh thì $40.0


23 tháng 8, 2014

Đại học tư: Trương Ba hay hàng thịt?

                                                                             Trần Hữu Hiệp
TT - Vẫn là câu hỏi cũ chưa có lời giải mới: Đầu tư tư nhân cho giáo dục đại học ở Việt Nam vì mục tiêu lợi nhuận hay phi lợi nhuận? Đại học ngoài công lập là “chàng Trương Ba” hay “anh hàng thịt”?

Những bức xúc từ hội nghị hiệu trưởng các trường đại học, cao đẳng diễn ra hôm 15-8, những bất đồng dẫn đến tranh chấp, xung đột lợi ích nghiêm trọng xảy ra tại Đại học Hoa Sen, Hùng Vương (TP.HCM) và một số trường trước đó... đã bộc lộ “khe hở” không chỉ liên quan đến các quy định pháp lý mà còn là vấn đề tư duy, triết lý giáo dục, nhìn từ sự phát triển các trường đại học ngoài công lập thời gian qua.
Luật giáo dục đại học năm 2013 quy định: cơ sở giáo dục đại học tư thục và cơ sở giáo dục đại học có vốn đầu tư nước ngoài hoạt động không vì lợi nhuận.
Phần lợi nhuận tích lũy được hằng năm là tài sản chung không chia, để tái đầu tư phát triển cơ sở giáo dục đại học; các cổ đông hoặc các thành viên góp vốn không hưởng lợi tức hoặc hưởng lợi tức hằng năm không vượt quá lãi suất trái phiếu Chính phủ.
Nhưng nhiều ý kiến than phiền rằng các trường đại học tư thục được tổ chức và hoạt động theo mô hình doanh nghiệp, có cổ đông, hội đồng quản trị, ban kiểm soát và ban giám hiệu.
Về cơ cấu quyền lực, mặc dù phải có một số thành viên đương nhiên nhưng hội đồng quản trị của trường biểu quyết theo nguyên tắc đối vốn, tức theo nguyên tắc hoạt động của doanh nghiệp. Ngay cả quy định về nghĩa vụ thuế của các trường này cũng được áp tương tự doanh nghiệp.
Khung pháp lý hiện nay đang trộn lẫn trường vì lợi nhuận và phi lợi nhuận.
Thực tế cho thấy từ sự nhập nhằng và những khe hở pháp lý, không ít trường đại học xử sự và bị đối xử như một doanh nghiệp, gây bức xúc.
Ngược lại, có trường hợp nhân danh “phi lợi nhuận” để được hỗ trợ của Nhà nước và ủng hộ của công chúng, khó tránh tình trạng trường học cũng “chuyển giá” như doanh nghiệp để hạch toán “lời thật lỗ giả” nhằm giảm chi phí và né nghĩa vụ thuế, cũng như thực tế đã nảy sinh các xung đột lợi ích liên quan đến sở hữu cổ phần, chia lợi tức, quản trị điều hành... cần được chấn chỉnh.

Hoạt động phi lợi nhuận không có nghĩa là không có lợi nhuận. Vấn đề mang tính quyết định là cách ứng xử với lợi nhuận.
Khi xã hội phát triển, hoạt động giáo dục trở thành một dịch vụ đặc biệt, nhu cầu càng cao, ngành này càng mang lại lợi nhuận cao.
Đòi hỏi phải kiểm soát một cách chặt chẽ để phòng ngừa “anh hàng thịt” và “chàng Trương Ba” nhập xác và hồn.
Hoạt động của các trường đại học ngoài công lập thực chất không vì lợi nhuận đang đòi hỏi một khung pháp lý rõ ràng hơn về sở hữu vốn, cơ chế pháp lý tạo nguồn vốn và phân chia lợi nhuận thích hợp hơn.

Ngược lại, trong việc sửa đổi Luật doanh nghiệp sắp tới, bóng dáng của một loại hình “doanh nghiệp xã hội” cần được làm rõ cho các trường đại học, cao đẳng ngoài công lập ở Việt Nam để thu hút nhiều hơn đầu tư tư nhân cho giáo dục và “chính danh” cho hoạt động đầu tư vào lĩnh vực quốc sách hàng đầu này.
Báo điện tử MỘT THẾ GIỚI đăng lại bài trên mục BÌNH LUẬN

Ký ức tuổi thơ với những trò chơi con trẻ ngày xưa

VnExPress, 10-02-2014
Trồng nụ trồng hoa, đánh chuyền, súng thụt… Những bức ảnh gợi nhớ về tuổi thơ thiếu thốn nhưng không thiếu trò chơi.hầu như biến mất khiến nhiều người lớn tiếc nuối.



2-5 bé gái ngồi vòng tròn với 10 que tre nhỏ và một quả cà chơi trò đánh chuyền. Mỗi bé gái 7-8 tuổi thời đó đều thuộc làu bài ca Một mốt, một mai, con trai, con hến… Đôi tôi, đôi chị… Ba lá đa, ba lá đề… Hết bàn mười thì chuyền bằng hai tay, chuyền một vòng, hai vòng hoặc ba vòng và tiếp tục hátĐầu quạ, quá giang, sang sông, trồng cây, ăn quả, nhả hột…

Trò chơi con quay của các bé trai.

Trò đánh sỏi là niềm ưa thích của con gái mỗi giờ ra chơi.

Bắn bi luôn là trò cuốn hút tất cả con trai khi còn thơ bé. Trò chơi giúp vận động, quan sát tốt với chiến lợi phẩm là những viên bi vừa bắn trúng của đối phương.

Cánh diều tuổi thơ ngày xưa thường được làm từ khung tre, dán giấy vở học sinh, giấy bao xi măng và dính bằng cơm nguội.

Những tàu lá cau già cỗi, rụng xuống đất được người dân quê dùng làm quạt mo và trở thành xe kéo của trẻ em thời bấy giờ.

Các bạn nhỏ say mê với trò chơi cờ tướng bên vỉa hè.

Tiếng cười vang lên giòn tan khi chơi bài.

'Tuổi thơ dữ dội' của những đứa trẻ chơi bài quẹt nhọ nồi.

Những cuốn truyện tranh dù cũ nát vẫn được các thế hệ truyền tay nhau đọc với sự say mê không hề giảm.

Ném lon là trò chơi vận động hấp dẫn nhất một thời.

Trò chơi ống thụt cò ke được con trai rất yêu thích nhưng lại là nỗi kinh hãi của con gái một thời. Đến mùa cò ke, đám trẻ lại rủ nhau đi hái từng chùm về làm đạn, cho vào ống tre rồi bắn. Cò ke vừa cứng, vừa có nhựa bắn vào rát bỏng tay, khiến con gái cứ nhìn thấy đám con trai cầm ống thụt cò ke là rủ nhau chạy trốn. Trò chơi thú vị nhưng nguy hiểm nay hầu như không còn.

Những cây súng làm từ cuống của tàu lá chuối trong trò chơi trận giả luôn khiến trẻ em thời ấy say mê.

Chơi bóng nước sau mỗi buổi chiều chăn trâu.

Trẻ con thời trước, chỉ đợi đến khi có những cơn mưa rào là lại rủ nhau cởi trần, chạy khắp đường làng, ngõ xóm để tắm mưa.

Trò nhảy dây vẫn xuất hiện trong mỗi giờ chơi của trẻ em thôn quê.

Trò pháo đất chỉ trẻ em vùng nông thôn mới hay chơi. Pháo được làm từ đất sét hoặc đất thịt lấy từ dưới ruộng lên, nặn thành khuôn xong rồi thi nhau cho nổ. Người chiến thắng là người có pháo nổ to, lỗ thủng rộng. Trước có nhiều hội thi pháo đất ở Thái Bình, Hải Dương.

Theo VnExpress