Chuyển đến nội dung chính

CÔ BÉ QUÀNG KHĂN ĐỎ THỜI HIỆN ĐẠI

Đọc quá nhiều bài báo viết về ông vụ phó 26 tuổi cũng bị mỏi mắt. Tôi đọc Cáo Bình Ngô, thấy Nguyễn Trãi dạy: “Lấy đại nghĩa thắng hung tàn/Lấy chí nhân thay cường bạo”. Tui ngẫm sự đời, rồi đóng phây, tắt điện thoại và chuyển sang viết truyện cổ tích. Ai thích thì đọc chơi, không thì thôi, xin đừng hỏi lại. Tui xin giữ nguyên tắc, giữ bản quyền câu chuyện cổ tích mà ai cũng biết.  

Ngày xửa ngày xưa, có 1 cô bé hay quàng một chiếc khăn màu đỏ, mọi người thấy vậy nên gọi cô là Cô bé quàng khăn đỏ …”. Truyện này, mọi trẻ con đều biết, nên tôi xin kể vắn tắt, đoạn gần kết cho nhanh.
Sau khi lừa ăn thịt được bà cháu cô bé Khăn Đỏ, thay vì chạy làng, sói hả hê, đánh giấc ngon lành. Tình cờ (không phải, nhờ dư luận dân làng chỉ bảo), bác thợ săn phát hiện ra sói gian ác, giơ súng lên định bắn. Nhưng ông thoáng nghĩ, bụng sói to, chắc mới ăn thịt ai đây, bèn lấy dao mổ bụng sói, nên cứu được 2 bà cháu Khăn Đỏ.
Đáng lẽ tiêu đời lão sói gian ác mà khắp dân làng đều căm ghét. Nhưng vì lòng vị tha, bác thợ săn lấy kim khâu bụng sói lại. Bất ngờ sói vùng dậy (là tui mới tưởng tượng vậy thôi), chạy phăng vào rừng để tiếp tục làm chúa sơn lâm. Dân làng đang quan tâm theo dõi bác thợ săn “thi hành công vụ”, tiếp tục rượt đuổi sói. Nhưng vì dân làng không có súng săn. Sói vẫn còn đang chạy …

Đến đây, chưa biết viết đoạn kết thế nào cho có hậu. Tui tham khảo ý kiến cô con gái nhỏ. “Theo con, thì bác thợ săn có bắn sói gian ác được không?” Con tui trả lời: “Hỏng biết. Con tin là có, nhưng cũng rất cần dân làng tiếp sức, chứ một mình bác thợ săn chạy vào rừng, biết đâu gặp một bầy sói nữa thì nguy quá!”. Ai biết cái kết nào hay, xin chỉ giùm, chứ đừng hỏi, nhất là các nhà báo. Hỏi hoài, không biết trả lời sao, mệt quá!  

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

"Tính cách người Việt theo vùng miền"

Thảo luận về "Văn hoá & tính cách con người Việt theo vùng miền" trên  Trái tim Việt Nam online . Người bắc thường ăn nói nhẹ nhàng, kín đáo, thường hay suy nghĩ sâu xa. Người miền trung thì mọc mạc, chất phác lại hay có tính cục bộ. Người miền nam thì phóng khoáng cởi mở, dễ gần.Dân miền Bắc thường thể hiện mình qua lời nói, trong bất cứ tình huống nào họ cũng đều phải nói cho được. Dân miền Trung thường thể hiện mình qua thái độ, cử chỉ, còn miền Nam thì thể hiện qua phong cách. Nói chung dân Bắc-Trung-Nam đều diễn tuồng cả, cho nên lời nói lúc thì nhẹ nhàng điềm đạm, lúc lại gắt gỏng chua ngoa, thái độ có lúc thì đằm thắm, khi thì thì lại khinh bạc, phong cách thì có lúc phóng khoáng lúc lại dè dặt... Ấn tượng bên ngoài là như thế nhưng có khi bạn cũng thấy là chẳng ai tranh cãi lý luận lại người Trung, thái độ cử chỉ của dân Bắc cũng có thể khiến bạn dè chừng, và lời nói hay thái độ của dân Nam cũng khiến bạn chạy dài... Muốn kiểm chứng thì bạn cứ bỏ ra ...

GIỌNG NÓI MIỀN TÂY

Trần Hữu Hiệp Bài đã đăng trên báo Lao Động năm 2011 Chân chất, thật thà, đơn giản Nước ta trải dài hơn 2.000 Km, qua nhiều vùng miền khác nhau, phong thổ, tập quán sinh hoạt khác nhau, giọng nói và từ ngữ giao tiếp hàng ngày mỗi vùng, miền cũng khác; nên mới có  giọng Hà Nội, giọng Nghệ, giọng Huế, giọng Quảng, giọng Miền Nam  mà  Sài Gòn  là đặc trưng . Cùng là chất giọng Miền Nam, không khác mấy Sài Gòn, nhưng nghe dân Miền Tây chính gốc phát âm là nhận ra ngay “Quê tôi, Hai Lúa!”:  con cá gô, bỏ dô gổ, kêu gột gẹc … Có người nói, giọng Miền Tây   “rặt” nghe dân dã, bình dị và "dễ thương" lắm. Bạn bè tôi dân Miền Trung, ngoài Bắc, những năm tháng sinh viên “choảng” nhau vì “nhạy giọng” (chửi cha không bằng pha tiếng mà!), nhưng xa nhau mấy mươi năm vẫn nhắc hoài cái chất giọng chân chất, khó quên như luôn mang theo một miền quê sông nước, đồng lúa, vườn cây và cả những ca từ ngân nga, thủng thẳn của  bài vọng cổ  - giọng nói Miền Tây Nam...

Nhớ Cần Thơ phố

Trần Hữu Hiệp B áo Dân Việt So với Thăng Long - Hà Nội ngàn năm văn hiến, cố đô Huế trầm tư hay Sài Gòn phố nhộn nhịp, thì Cần Thơ phố mang đậm đặc trưng sông nước miệt vườn. Nơi đó, hàng ngày, người Tây Đô vẫn đang sống cuộc đời bình dị. Nhớ thời học phổ thông, nhà tôi chỉ cách trung tâm Cần Thơ 20 Km, nhưng mãi đến năm 15 tuổi, lần đầu tiên mới được đến Cần Thơ cùng đội học sinh giỏi của Trường cấp III Ô Môn dự thi. Đêm, mấy thằng nhà quê lang thang, lạc đường trên phố Hòa Bình, thời đó là một  đại lộ mênh mông trong mắt nhìn bọn trẻ nhà quê chúng tôi. Ký ức Cần Thơ phố trong tôi một thời còn vang qua giọng ngâm của ai trong đêm tĩnh lặng nơi con hẻm nhỏ, bài thơ Tình trắng của Kiên Giang – Hà Huy Hà: “Cần Thơ, ơi hỡi Cần Thơ/Bóng dáng ngày xanh phủ bụi mờ/Ai nhặt giùm tôi bao kỷ niệm” … Và thơ tôi, tuổi học trò: “Ai đặt tên em tự bao giờ/Người đời hai tiếng gọi Cần Thơ/Mỗi lúc đi xa ta nhớ quá/Gặp lại hình em tron...