18 tháng 12, 2016

CÔ BÉ QUÀNG KHĂN ĐỎ THỜI HIỆN ĐẠI

Đọc quá nhiều bài báo viết về ông vụ phó 26 tuổi cũng bị mỏi mắt. Tôi đọc Cáo Bình Ngô, thấy Nguyễn Trãi dạy: “Lấy đại nghĩa thắng hung tàn/Lấy chí nhân thay cường bạo”. Tui ngẫm sự đời, rồi đóng phây, tắt điện thoại và chuyển sang viết truyện cổ tích. Ai thích thì đọc chơi, không thì thôi, xin đừng hỏi lại. Tui xin giữ nguyên tắc, giữ bản quyền câu chuyện cổ tích mà ai cũng biết.  

Ngày xửa ngày xưa, có 1 cô bé hay quàng một chiếc khăn màu đỏ, mọi người thấy vậy nên gọi cô là Cô bé quàng khăn đỏ …”. Truyện này, mọi trẻ con đều biết, nên tôi xin kể vắn tắt, đoạn gần kết cho nhanh.
Sau khi lừa ăn thịt được bà cháu cô bé Khăn Đỏ, thay vì chạy làng, sói hả hê, đánh giấc ngon lành. Tình cờ (không phải, nhờ dư luận dân làng chỉ bảo), bác thợ săn phát hiện ra sói gian ác, giơ súng lên định bắn. Nhưng ông thoáng nghĩ, bụng sói to, chắc mới ăn thịt ai đây, bèn lấy dao mổ bụng sói, nên cứu được 2 bà cháu Khăn Đỏ.
Đáng lẽ tiêu đời lão sói gian ác mà khắp dân làng đều căm ghét. Nhưng vì lòng vị tha, bác thợ săn lấy kim khâu bụng sói lại. Bất ngờ sói vùng dậy (là tui mới tưởng tượng vậy thôi), chạy phăng vào rừng để tiếp tục làm chúa sơn lâm. Dân làng đang quan tâm theo dõi bác thợ săn “thi hành công vụ”, tiếp tục rượt đuổi sói. Nhưng vì dân làng không có súng săn. Sói vẫn còn đang chạy …

Đến đây, chưa biết viết đoạn kết thế nào cho có hậu. Tui tham khảo ý kiến cô con gái nhỏ. “Theo con, thì bác thợ săn có bắn sói gian ác được không?” Con tui trả lời: “Hỏng biết. Con tin là có, nhưng cũng rất cần dân làng tiếp sức, chứ một mình bác thợ săn chạy vào rừng, biết đâu gặp một bầy sói nữa thì nguy quá!”. Ai biết cái kết nào hay, xin chỉ giùm, chứ đừng hỏi, nhất là các nhà báo. Hỏi hoài, không biết trả lời sao, mệt quá!  

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét