Chuyển đến nội dung chính

Thương nhớ quà quê

Là người thành phố hay ở xứ quê, ai mà không một lần thưởng thức những món quà quê. Mang phong vị ẩm thực, tính cách vùng miền, mỗi nơi mỗi khác. Nhưng quà quê đều giống nhau ở cái tình quê đậm đà, chân chất.
Những năm tháng xa nhà lên Sài Gòn sống đời sinh viên, bạn bè tôi dân tứ xứ. Quà quê theo chân mỗi đứa, chen chúc trong khu nội trú, lăn lóc cùng những bữa ăn với “canh toàn quốc”, “nước mắm đại dương”...
Nhớ thuở sinh viên đói ăn “Sáng ra cổng trường nhìn xe/Chị bán hàng thương tình cho ăn “bánh mì ký” (ký sổ nợ). Nhớ “Thằng bạn giường bên kể chuyện đêm hôm/Nằm mơ thấy bánh xèo, bánh khọt/Khi tỉnh dậy, giật mình, ngơ ngác/Miệng còn chép lia những món trong mơ”…
Quà vặt một thời, ai còn nhớ chùm ruột, cóc xanh, xoài sống chua ngọt ngâm nước cơm thảo, ăn với muối ớt đỏ hay mắm ruốc? Nhớ mấy đứa bạn miền Đông, về quê quảy mít mang lên. Vậy là có món gỏi mít non ngon như thịt gà xé phay. Những món ăn từ cung đình Huế, mấy trăm năm vượt qua đèo Hải Vân, miền ngũ Quảng, vào Nam mang thêm hơi hướng ẩm thực bình dân. Có những món ăn làm từ nhộng tơ tằm mang xuống từ cao nguyên, ngon miệng, bổ dưỡng, mau hết trước nhiều cái mõm háu ăn của bọn sinh viên xa nhà, đói ăn... Ôi những món ăn, nghe nhắc đến đã thấy thèm!
Trong nhiều món quà quê tứ xứ, quà miền Tây được nhiều bạn bè tôi ưu ái tin dùng. Philip Kotler – cha đẻ của Marketing hiện đại đã ví Việt Nam như “Bếp ăn của thế giới”. Bọn chúng tôi thì gọi miền Tây là “góc bếp quê nhà”. “Má tao làm món này ngon, chị tao làm món kia khéo hơn tao nhiều”… là cách bọn con gái hay bào chữa khi chế biến những món ăn quê ở những bếp ăn dã chiến thời sinh viên chẳng mấy ngon như má, như chị đã làm ở quê mỗi bận nhóm bạn được đi về.
Hương vị quê nhà từ những món ăn miền Tây mấy mươi năm vẫn còn phảng phất tận bây giờ. Bún mắm Sóc Trăng đượm vị ngãi bún, giao thoa ẩm thực Kinh – Hoa – Khmer như câu giọng cổ giao duyên nổi tiếng xứ này. Lẩu cá kèo, cá thòi lòi, mắm ba khía trộn xứ Rạch Gốc (Cà Mau) đượm vị mặn quê nghèo. Chả cá thát lát, khô sặc bổi từ rún cá lung Ngọc Hoàng (Hậu Giang) vẫn còn ngon miền gạo trắng nước trong... và nhiều món nhớ đời khác, kể sao cho hết.

Con gái tôi bây giờ lớn lên, thích các món Tây: Bánh piza, mì ống Ý, Hamburger, gà nướng KFC … Chả trách chi, thời nào, thức ăn đó. Thời gian trôi, nhiều điều thay đổi. Nhưng mấy mươi năm rồi, quà quê vẫn còn trong trí nhớ riêng tôi một thời gian khó.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

"Tính cách người Việt theo vùng miền"

Thảo luận về "Văn hoá & tính cách con người Việt theo vùng miền" trên  Trái tim Việt Nam online . Người bắc thường ăn nói nhẹ nhàng, kín đáo, thường hay suy nghĩ sâu xa. Người miền trung thì mọc mạc, chất phác lại hay có tính cục bộ. Người miền nam thì phóng khoáng cởi mở, dễ gần.Dân miền Bắc thường thể hiện mình qua lời nói, trong bất cứ tình huống nào họ cũng đều phải nói cho được. Dân miền Trung thường thể hiện mình qua thái độ, cử chỉ, còn miền Nam thì thể hiện qua phong cách. Nói chung dân Bắc-Trung-Nam đều diễn tuồng cả, cho nên lời nói lúc thì nhẹ nhàng điềm đạm, lúc lại gắt gỏng chua ngoa, thái độ có lúc thì đằm thắm, khi thì thì lại khinh bạc, phong cách thì có lúc phóng khoáng lúc lại dè dặt... Ấn tượng bên ngoài là như thế nhưng có khi bạn cũng thấy là chẳng ai tranh cãi lý luận lại người Trung, thái độ cử chỉ của dân Bắc cũng có thể khiến bạn dè chừng, và lời nói hay thái độ của dân Nam cũng khiến bạn chạy dài... Muốn kiểm chứng thì bạn cứ bỏ ra ...

GIỌNG NÓI MIỀN TÂY

Trần Hữu Hiệp Bài đã đăng trên báo Lao Động năm 2011 Chân chất, thật thà, đơn giản Nước ta trải dài hơn 2.000 Km, qua nhiều vùng miền khác nhau, phong thổ, tập quán sinh hoạt khác nhau, giọng nói và từ ngữ giao tiếp hàng ngày mỗi vùng, miền cũng khác; nên mới có  giọng Hà Nội, giọng Nghệ, giọng Huế, giọng Quảng, giọng Miền Nam  mà  Sài Gòn  là đặc trưng . Cùng là chất giọng Miền Nam, không khác mấy Sài Gòn, nhưng nghe dân Miền Tây chính gốc phát âm là nhận ra ngay “Quê tôi, Hai Lúa!”:  con cá gô, bỏ dô gổ, kêu gột gẹc … Có người nói, giọng Miền Tây   “rặt” nghe dân dã, bình dị và "dễ thương" lắm. Bạn bè tôi dân Miền Trung, ngoài Bắc, những năm tháng sinh viên “choảng” nhau vì “nhạy giọng” (chửi cha không bằng pha tiếng mà!), nhưng xa nhau mấy mươi năm vẫn nhắc hoài cái chất giọng chân chất, khó quên như luôn mang theo một miền quê sông nước, đồng lúa, vườn cây và cả những ca từ ngân nga, thủng thẳn của  bài vọng cổ  - giọng nói Miền Tây Nam...

Nhớ Cần Thơ phố

Trần Hữu Hiệp B áo Dân Việt So với Thăng Long - Hà Nội ngàn năm văn hiến, cố đô Huế trầm tư hay Sài Gòn phố nhộn nhịp, thì Cần Thơ phố mang đậm đặc trưng sông nước miệt vườn. Nơi đó, hàng ngày, người Tây Đô vẫn đang sống cuộc đời bình dị. Nhớ thời học phổ thông, nhà tôi chỉ cách trung tâm Cần Thơ 20 Km, nhưng mãi đến năm 15 tuổi, lần đầu tiên mới được đến Cần Thơ cùng đội học sinh giỏi của Trường cấp III Ô Môn dự thi. Đêm, mấy thằng nhà quê lang thang, lạc đường trên phố Hòa Bình, thời đó là một  đại lộ mênh mông trong mắt nhìn bọn trẻ nhà quê chúng tôi. Ký ức Cần Thơ phố trong tôi một thời còn vang qua giọng ngâm của ai trong đêm tĩnh lặng nơi con hẻm nhỏ, bài thơ Tình trắng của Kiên Giang – Hà Huy Hà: “Cần Thơ, ơi hỡi Cần Thơ/Bóng dáng ngày xanh phủ bụi mờ/Ai nhặt giùm tôi bao kỷ niệm” … Và thơ tôi, tuổi học trò: “Ai đặt tên em tự bao giờ/Người đời hai tiếng gọi Cần Thơ/Mỗi lúc đi xa ta nhớ quá/Gặp lại hình em tron...