Chuyển đến nội dung chính

Ký ức Đồng Tháp Mười

Trần Hữu Hiệp
"Gió đưa gió đẩy về rẫy ăn còng/Về sông ăn cá, về đồng ăn cua". Có lẽ miệt đồng, miệt rẫy bị xếp hàng thứ cấp (ăn cua, ăn còng) thua dân ngoài sông (ăn cá), thua miệt vườn (thiếp mong gả thiếp về vườn/Ăn bông bí luộc, dưa hường nấu canh với nền văn minh miệt vườn). Đồng Tháp Mười là xứ miệt đồng với nhiều thua thiệt, nhưng lại có cái thú dân dã, tự nhiên trời cho mà nơi khác không có được.

Tháp Mười trắng trời mùa súng nở
Nhiều người biết Đồng Tháp Mười qua bộ phim Cánh đồng hoang và Mùa gió chướng – những tác phẩm điện ảnh kinh điển về đề tài chiến tranh Việt Nam của đạo diễn Hồng Sến, cũng là người con của xứ này.
Cụ Nguyễn Hiến Lê có quyển “Bảy ngày trong Đồng Tháp Mười” với nhiều trải nghiệm kỳ thú, trở thành sách kinh điển thể loại du ký khảo cứu địa phương chí. Nhưng với tôi, ký ức về Đồng Tháp Mười là những món ăn quê những năm tháng tuổi thơ ngập tràn kỷ niệm ...
Hồi nhỏ, nhà nghèo, trẻ con đâu có tiền mua quà bánh như bây giờ. Củ ấu trở thành món ăn khoái khẩu. Sản vật này có ở nhiều nơi, nhưng nhiều nhất là vùng ngập nước Đồng Tháp Mười. Ấu có nhiều loại, nhưng phổ biến là ấu sừng trâu, đơn giản vì hình thù giống cái sừng trâu. Tên củ ấu nghe cũng lạ. Gọi "củ", nhưng là "trái" vì nó phát triển dưới nước, lớn đến độ thì rụng và vùi xuống bùn nên được gọi là "củ". Kêu là “ấu”, nhưng lại trông già vì đen thủi đen thui, lại méo mó như tình đời, chỉ tròn khi “thương nhau củ ấu cũng tròn". Dân gian có câu “Thân em như củ ấu gai/Ruột trong thì trắng, vỏ ngoài thì đen/Ai ơi nếm thử mà xem, nếm ra mới biết, rằng em ngọt bùi”.
"thịt sóc leo cây tràm" vùng sông nước Miền Tây
Đồng Tháp Mười có trăm ngàn sản vật thiên nhiên, nhưng ai đã vào đây mà chưa thưởng thức món chuột đồng coi như chưa biết xứ này. Cần chi cá lóc, cá trê/Thịt chuột, thịt rắn, nhậu mê hơn nhiều. Thịt chuột đồng là món ăn đặc sắc của vùng đất phương Nam mang dấu ấn thời mở đất. Nhà văn Vũ Bằng trong “Món lạ miền Nam” gọi thịt chuột là sự huyền diệu, là món ăn chơi lẫm liệt. Theo ông, thịt gà, thịt vịt có thể chế biến 5,6 món, thịt bò giỏi lắm là 7 bón, còn thịt chuột thì làm được 12 món. Đơn giản nhất là chuột nướng rơm, còn món xé phay thì ngon hơn thịt gà nhiều. Chuột khìa nước dừa, xào rau răm, lá cách, củ kiệu; chịu khó chút thì làm chuột quay lu… 
Kinh tế phát triển, con chuột đồng cũng ra phố chợ, vào các nhà hàng thành món ăn đặc sản làm mê mẩn nhiều thực khách. Nhưng ăn chuột đồng phải ở không gian ruộng đồng, thưởng thức cái tự nhiên sảng khoái và tình cảm đông đầy của dân quê thì mới đã. 
Rời mái nhà xưa, bỏ lại sau lưng miền Đồng Tháp Mười đong đầy kỷ niệm tuổi thơ, tôi ra thành phố mấy mươi năm rồi, được đi nhiều nơi, ăn nhiều món, nhưng vẫn không quên những món dân dã hồn quê. Nhớ về Đồng Tháp Mười, nhớ những món ăn quê như nhớ về miền ký ức tuổi thơ một thời gian khó.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

"Tính cách người Việt theo vùng miền"

Thảo luận về "Văn hoá & tính cách con người Việt theo vùng miền" trên  Trái tim Việt Nam online . Người bắc thường ăn nói nhẹ nhàng, kín đáo, thường hay suy nghĩ sâu xa. Người miền trung thì mọc mạc, chất phác lại hay có tính cục bộ. Người miền nam thì phóng khoáng cởi mở, dễ gần.Dân miền Bắc thường thể hiện mình qua lời nói, trong bất cứ tình huống nào họ cũng đều phải nói cho được. Dân miền Trung thường thể hiện mình qua thái độ, cử chỉ, còn miền Nam thì thể hiện qua phong cách. Nói chung dân Bắc-Trung-Nam đều diễn tuồng cả, cho nên lời nói lúc thì nhẹ nhàng điềm đạm, lúc lại gắt gỏng chua ngoa, thái độ có lúc thì đằm thắm, khi thì thì lại khinh bạc, phong cách thì có lúc phóng khoáng lúc lại dè dặt... Ấn tượng bên ngoài là như thế nhưng có khi bạn cũng thấy là chẳng ai tranh cãi lý luận lại người Trung, thái độ cử chỉ của dân Bắc cũng có thể khiến bạn dè chừng, và lời nói hay thái độ của dân Nam cũng khiến bạn chạy dài... Muốn kiểm chứng thì bạn cứ bỏ ra ...

GIỌNG NÓI MIỀN TÂY

Trần Hữu Hiệp Bài đã đăng trên báo Lao Động năm 2011 Chân chất, thật thà, đơn giản Nước ta trải dài hơn 2.000 Km, qua nhiều vùng miền khác nhau, phong thổ, tập quán sinh hoạt khác nhau, giọng nói và từ ngữ giao tiếp hàng ngày mỗi vùng, miền cũng khác; nên mới có  giọng Hà Nội, giọng Nghệ, giọng Huế, giọng Quảng, giọng Miền Nam  mà  Sài Gòn  là đặc trưng . Cùng là chất giọng Miền Nam, không khác mấy Sài Gòn, nhưng nghe dân Miền Tây chính gốc phát âm là nhận ra ngay “Quê tôi, Hai Lúa!”:  con cá gô, bỏ dô gổ, kêu gột gẹc … Có người nói, giọng Miền Tây   “rặt” nghe dân dã, bình dị và "dễ thương" lắm. Bạn bè tôi dân Miền Trung, ngoài Bắc, những năm tháng sinh viên “choảng” nhau vì “nhạy giọng” (chửi cha không bằng pha tiếng mà!), nhưng xa nhau mấy mươi năm vẫn nhắc hoài cái chất giọng chân chất, khó quên như luôn mang theo một miền quê sông nước, đồng lúa, vườn cây và cả những ca từ ngân nga, thủng thẳn của  bài vọng cổ  - giọng nói Miền Tây Nam...

Nhớ Cần Thơ phố

Trần Hữu Hiệp B áo Dân Việt So với Thăng Long - Hà Nội ngàn năm văn hiến, cố đô Huế trầm tư hay Sài Gòn phố nhộn nhịp, thì Cần Thơ phố mang đậm đặc trưng sông nước miệt vườn. Nơi đó, hàng ngày, người Tây Đô vẫn đang sống cuộc đời bình dị. Nhớ thời học phổ thông, nhà tôi chỉ cách trung tâm Cần Thơ 20 Km, nhưng mãi đến năm 15 tuổi, lần đầu tiên mới được đến Cần Thơ cùng đội học sinh giỏi của Trường cấp III Ô Môn dự thi. Đêm, mấy thằng nhà quê lang thang, lạc đường trên phố Hòa Bình, thời đó là một  đại lộ mênh mông trong mắt nhìn bọn trẻ nhà quê chúng tôi. Ký ức Cần Thơ phố trong tôi một thời còn vang qua giọng ngâm của ai trong đêm tĩnh lặng nơi con hẻm nhỏ, bài thơ Tình trắng của Kiên Giang – Hà Huy Hà: “Cần Thơ, ơi hỡi Cần Thơ/Bóng dáng ngày xanh phủ bụi mờ/Ai nhặt giùm tôi bao kỷ niệm” … Và thơ tôi, tuổi học trò: “Ai đặt tên em tự bao giờ/Người đời hai tiếng gọi Cần Thơ/Mỗi lúc đi xa ta nhớ quá/Gặp lại hình em tron...