Chuyển đến nội dung chính

KHÓC NGOẠI

TRẦN HIỆP THỦY
BÀI ĐĂNG TRÊN BÁO MINH HẢI NĂM 1991

Năm 1988 - 24 năm đã trôi qua ngoại mất, nhưng 3 năm sau mình mới viết bài này như một nén nhang muộn màng, nay đọc lại vẫn cảm thấy rưng rưng ...
Tôi về thắp một nén nhang lên bàn thờ ngọai, khói hương bay nghi ngút gợi buồn mênh mông. Hồn người đã khuất còn vương vấn  đâu đây chứng giám cho tấm lòng thành của đứa cháu xa quê trở về muộn màng với bao ngậm ngùi thương tiếc.

Ngoại ơi! Từ nay ngoại đã vĩnh viễn ra đi mà không trở về với con nữa. Giờ không phải là những lần đi chợ xa ngòai phố huyện để con ngồi đợi ở bến sông, bên chiếc cầu cây nhỏ ghập ghềnh, nghe tiếng dầm khua nước mà trông dáng ngoại về. Ôi khung cửa nhỏ thân quen ngày nào chiều nắng xế,  ngọai thường ngồi vót nan chẻ lạt kể con nghe những mẫu chuyện đời xưa, sao hôm nay khung cửa rộng dường bao? Con đường làng rải đá chạy qua ngõ cũ, hút mờ xa trong màu nắng nhạt ban chiều. Cây vú sữa rụng bông in vàng mảnh sân con, nơi ngoại hàng ngày vun thóc cho đàn gà, giờ vẫn còn đây, nhưng từ nay bờ giậu, hàng cau mọc trầu, giàn mướp, phải đứng chơ vơ vì thiếu bàn tay chăm sóc của ngoại rồi. Chân con bước theo dòng người đưa tang dài trong chiều vàng giọt nắng, bàn tay con cầm nắm đất tiễn đưa ngoại về nơi an nghỉ cuối cùng mà nước mắt rưng rưng. Ôi! Đất quê hương thân thương và gần gũi. Đất đã nâng bàn chân con trong những bước đi chập chững đầu đời. Đất đã chứng kiến những hi sinh, bao gian lao khó nhọc của đời ngoại, giờ đất đang mở rộng lòng mình để đón ngoại về…

Tưởng nhớ tổ tiên

Năm tháng nuôi con lớn khôn bằng sự chắt chia của gia đình, đời con đã dạn dày bao gian khó, bàn chân từng ứa máu những gai gốc cuộc đời. Đến bữa rày mới hiểu thêm đời con, càng yêu quí những ngày được sống trong tình thương của ngoại. Ngoại đã ra đi, để lại cho con một thế giới lung linh đầy trời khát vọng, đan quyện vào trong những kỉ niệm tuổi thơ ngọt ngào. Ngoại đã để lại cho con cái Nhân-Nghĩa ở đời bằng chính những câu chuyện đời xưa và câu hát ru thuở con còn tấm bé. Hình ảnh con cò trong câu ca sao mà thân thương như đời ngoại, đời mẹ của con: Con cò lặng lội bờ sông/Gánh gạo nuôi chồng tiếng khóc nỉ non. Con sinh ra thì ông đã mất đi rồi, mẹ cũng chỉ biết ông qua lời ngoại kể. Cái gánh nặng gia đình dồn lên đôi vai gầy của ngoại. Ngoại đã bỏ lỡ cả một thời con gái, quên những suy tư, trăn trở tuổi thiếu thời để lo cho đàn con nhỏ. Một tay ngoại cất chòi làm ruộng, mua gánh, bán bưng để nuôi đàn con khôn lớn rồi dựng vợ, gã chồng. Thân cò lặn  lội bờ sông, còn đời ngoại phải bươn chải trong dòng đời xuôi ngược. 
Con lớn lên tập tành viết lách, ngợi ca bao tấm lòng nhân hậu ở đời, nhưng con biết chưa lúc nào con nói hết được tấm lòng của ngoại. Bởi lòng ngoại vút cao như vòm trời trước mặt, mênh mông như đồng lúa quê nhà, dài xa như con sông hàng ngày chảy qua bến cũ mà vẫn rì rào như gió chiều thu ru con giấc ngủ say nồng. 
Ngoại ơi! Vĩnh viễn từ nay con không còn thấy ngoại nữa rồi. Dẫu biết rằng sống chết là chuyện ở đời, sao nước mắt con cứ nhòa lệ, lòng con cứ ray rứt, ngậm ngùi mãi không thôi.
Một nén nhang khói hương nghi ngút con thắp lên bàn thờ ngoại, mong được ấm lòng Người nơi lòng đất lạnh, ngoại ơi!

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

"Tính cách người Việt theo vùng miền"

Thảo luận về "Văn hoá & tính cách con người Việt theo vùng miền" trên  Trái tim Việt Nam online . Người bắc thường ăn nói nhẹ nhàng, kín đáo, thường hay suy nghĩ sâu xa. Người miền trung thì mọc mạc, chất phác lại hay có tính cục bộ. Người miền nam thì phóng khoáng cởi mở, dễ gần.Dân miền Bắc thường thể hiện mình qua lời nói, trong bất cứ tình huống nào họ cũng đều phải nói cho được. Dân miền Trung thường thể hiện mình qua thái độ, cử chỉ, còn miền Nam thì thể hiện qua phong cách. Nói chung dân Bắc-Trung-Nam đều diễn tuồng cả, cho nên lời nói lúc thì nhẹ nhàng điềm đạm, lúc lại gắt gỏng chua ngoa, thái độ có lúc thì đằm thắm, khi thì thì lại khinh bạc, phong cách thì có lúc phóng khoáng lúc lại dè dặt... Ấn tượng bên ngoài là như thế nhưng có khi bạn cũng thấy là chẳng ai tranh cãi lý luận lại người Trung, thái độ cử chỉ của dân Bắc cũng có thể khiến bạn dè chừng, và lời nói hay thái độ của dân Nam cũng khiến bạn chạy dài... Muốn kiểm chứng thì bạn cứ bỏ ra ...

GIỌNG NÓI MIỀN TÂY

Trần Hữu Hiệp Bài đã đăng trên báo Lao Động năm 2011 Chân chất, thật thà, đơn giản Nước ta trải dài hơn 2.000 Km, qua nhiều vùng miền khác nhau, phong thổ, tập quán sinh hoạt khác nhau, giọng nói và từ ngữ giao tiếp hàng ngày mỗi vùng, miền cũng khác; nên mới có  giọng Hà Nội, giọng Nghệ, giọng Huế, giọng Quảng, giọng Miền Nam  mà  Sài Gòn  là đặc trưng . Cùng là chất giọng Miền Nam, không khác mấy Sài Gòn, nhưng nghe dân Miền Tây chính gốc phát âm là nhận ra ngay “Quê tôi, Hai Lúa!”:  con cá gô, bỏ dô gổ, kêu gột gẹc … Có người nói, giọng Miền Tây   “rặt” nghe dân dã, bình dị và "dễ thương" lắm. Bạn bè tôi dân Miền Trung, ngoài Bắc, những năm tháng sinh viên “choảng” nhau vì “nhạy giọng” (chửi cha không bằng pha tiếng mà!), nhưng xa nhau mấy mươi năm vẫn nhắc hoài cái chất giọng chân chất, khó quên như luôn mang theo một miền quê sông nước, đồng lúa, vườn cây và cả những ca từ ngân nga, thủng thẳn của  bài vọng cổ  - giọng nói Miền Tây Nam...

Nhớ Cần Thơ phố

Trần Hữu Hiệp B áo Dân Việt So với Thăng Long - Hà Nội ngàn năm văn hiến, cố đô Huế trầm tư hay Sài Gòn phố nhộn nhịp, thì Cần Thơ phố mang đậm đặc trưng sông nước miệt vườn. Nơi đó, hàng ngày, người Tây Đô vẫn đang sống cuộc đời bình dị. Nhớ thời học phổ thông, nhà tôi chỉ cách trung tâm Cần Thơ 20 Km, nhưng mãi đến năm 15 tuổi, lần đầu tiên mới được đến Cần Thơ cùng đội học sinh giỏi của Trường cấp III Ô Môn dự thi. Đêm, mấy thằng nhà quê lang thang, lạc đường trên phố Hòa Bình, thời đó là một  đại lộ mênh mông trong mắt nhìn bọn trẻ nhà quê chúng tôi. Ký ức Cần Thơ phố trong tôi một thời còn vang qua giọng ngâm của ai trong đêm tĩnh lặng nơi con hẻm nhỏ, bài thơ Tình trắng của Kiên Giang – Hà Huy Hà: “Cần Thơ, ơi hỡi Cần Thơ/Bóng dáng ngày xanh phủ bụi mờ/Ai nhặt giùm tôi bao kỷ niệm” … Và thơ tôi, tuổi học trò: “Ai đặt tên em tự bao giờ/Người đời hai tiếng gọi Cần Thơ/Mỗi lúc đi xa ta nhớ quá/Gặp lại hình em tron...