26 tháng 2, 2012

BÀI THƠ CHƯA CÓ CÂU KẾT

(Viết trong một buổi sinh viên chờ cơm trưa)

Ai đã từng qua những cơn đói meo
Sẽ cảm thông những điều tôi nói
Hiểu chúng tôi- những thằng đang đói
Bởi có chung cái “cùng hội cùng thuyền”


Bữa ăn nào bụng đói triền miên

Cơm đầy thóc, hạt đen thui đen thủi
Vẫn mong đợi cho mau đến buổi
Dẫu ăn vào cơm lại muốn trở ra

Bưng bát cơm lại nhớ lúc ở nhà
Gạo đồng bằng thơm thơm mùi nước ngọt
Cá lóc kho tiêu mắm hòn xoài gọt
Ngon quá chừng. Nay miệng nuốt chẳng trôi
Nhớ sáng nào ra đứng hàng xôi
Bên quầy phở, thịt tỏa hương nghi ngút
Dẫu ít tiền vẫn củ mì ngồi nhai đôi chút
Hơn bây giờ nằm đói chờ cơm
Thằng bạn giường bên kể chuyện đêm hôm
Nằm mơ thấy bánh xèo bánh khọt
Khi thức dậy giật mình ngơ ngác
Miệng còn chép lia những món trong mơ..,
                             Bình Triệu, Sài Gòn
                                      -1986-

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét