26 tháng 2, 2012

KÝ ỨC SÀI GÒN

Những ngày nhớ …

Sài Gòn trong kí ức,
Là mái phố trên đường sũng nước, 
lần đầu trên giữa phố chợ ngỡ ngàng. 
Mưa nặng hạt ào ào mặt lộ, 
tiếng còi xe hú vội oang oang...

Sài Gòn, 
chiều  lang  thang, 
cùng thằng Dũng lội bì bõm nước, 
trưa ở Nhà Rồng, Cảng, Bến Thành; 
chiều qua Thảo Cầm Viên, 
xuôi rồi ngược, 
chỗ nào năm sau ngồi lại với Mai?

Sài Gòn, 
đường Lê Thánh Tôn, 
trên ban công lầu 2, 
phóng tầm nhìn ra ngoài phố xá, 
ồn ào tiếng xe và những người xa lạ. 
Sao đến giờ còn nỗi nhớ trong ta?

Sài Gòn, 
năm tháng đi qua. 
Nhớ những ngày khó khăn ở kí túc xá, 
những bữa ăn mấy tháng trời không thịt cá, 
gạo dầu hơi thóc trong chén lùm lùm. 
Nhớ đêm cúp điện tối um, 
bụng đói cồn cào tìm được hơn lon gạo, 
mấy thằng xúm nhau mượn nồi nấu cháo, 
củi ướt, khói ung, miệng thổi mắt cay xòe.

Sài Gòn, 
buổi sáng hết tiền ra cổng trường ‘nhìn xe’. 
Chị bán hàng thương tình cho ăn “bánh mì kí”, 
cũng có khi làm sang, 
xỉn say túy lúy, 
đến kì nghỉ hết tiền về xe, 
đi làm mướn suốt mấy đêm liền.

Sài Gòn, 
những buổi chiều êm, 
rong xe qua Ngã Tư, Ngã Bảy. 
Cầu Khánh Hội biết khi nào gặp lại? 
Cô bán sách đầu đường có giọng nói thật dễ thương!

Sài Gòn chiều vấn vương, 
mưa rào rào cứ mong rơi mãi. 
Cơn mưa chiều níu chân em ở lại, 
mắt lại nhìn em đến phải ngượng ngùng. 
Tới bao giờ mình quên bữa cơm chung? 
Những món ăn do chính em làm lấy, 
mình chỉ được phép nhìn tay chân không táy máy, 
để em được niềm hạnh phúc nhỏ nhoi: phục vụ riêng mình!

Sài Gòn là dáng hình em bé nhỏ xinh xinh, 
dẫu đến giờ chưa một nụ hôn - dấu vết tình yêu một thời vụng dại. 
Một lần nắm tay nhau cũng đủ đốt trong lòng lửa cháy, 
để giờ xa kí ức mãi dạt dào.

Sài Gòn, 4 năm qua mau khi ngoái đầu nhìn lại 
(không còn những mong chờ xa ngái). 
Buổi chia tay đi về, 
làm con trai mà nước mắt cứ rưng rưng ... 

Sài Gòn,
những năm tháng đi qua đâu để thành điều dửng dưng. 
Dẫu thời gian là đổi thay, 
là những điều không một ai ngờ được. 
Rồi em theo những tất bật với chồng con, 
những lo toan cuộc sống 
(mình cũng như em) 
đâu phải ai cũng sống mãi với kỉ niệm một thời. 
Nhưng Sài Gòn ơi, 
vẫn sống trong ta, 
dẫu những ngày qua dần xa theo năm tháng, 
vẫn quanh đây một trời nhớ nhung bãng lãng. 
Sài Gòn xưa, … nay nỗi nhớ cồn cào.
                                                1-1990

Một vài hình ảnh sưu tầm về Thị Nghè xưa qua Internet:
Cầu xi măng nối liền Sở thú với Thị nghè, năm 1957 có hội chợ bên Thị nghè, dân chúng chen nhau dẩm đạp làm chết một ít. Cầu đã phá bỏ khi mở đường Nguyễn Hửu Cảnh

Tháng 12 năm 1968 cầu Thị nghè sửa chửa, (như cầu hiện nay) nên có chiếc cầu tạm như thế này

Cầu Thị nghè ngày 30 tháng 4 năm 1975

Chợ Thị nghè rất xưa, nhìn từ dưới sông lên, khu vực bên trái trước chợ còn một rừng cây

Chợ Thị nghè năm 1964, thanh bình hơn bây giờ nhiều quá

Chợ Thị nghè thời Pháp, lúc này còn cái nhà tròn ngay vị trí nhà lồng cá hiện nay

Đường Hùng Vương xưa (nay là XVNT) bên hông Hội đồng xã Thạnh Mỹ Tây

Không ảnh khu vực Thị Nghè năm 1950

Rạch Thị nghè khoảng năm 1940, nhìn thấy rõ căn nhà 31 Phan Huy Ôn hiện nay vẫn còn

thời Pháp có một đường ray xe lửa từ Saigon về Gia định đi ngang qua cầu Thị nghè

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét