Chuyển đến nội dung chính

HƠI THỞ CUỘC SỐNG VÀ NGHỊ TRƯỜNG

                                                                                                                                 HÀ NGUYÊN
Mấy ngày qua, nghị trường Quốc hội nóng lên trong không khí tranh luận sôi nổi, thẳng thắn về nhiều vấn đề hệ trọng của đất nước. Ý kiến trái chiều trong tranh luận là cần thiết để đi đến những quyết định đúng. Song, bên cạnh những lập luận chặt chẽ, phân tích sắc xảo, thể hiện sự am tường và ý thức trách nhiệm của nhiều đại biểu, không ít cử tri băn khoăn trước những lý giải kiểu “Tôi cũng không biết vì sao cần có Luật Nhà văn” – phát biểu của một đại biểu đề xuất ban hành Luật Nhà văn. Lại có đại biểu đề nghị loại bỏ dự Luật Biểu tình với lập luận “vì trình độ dân trí của ta còn thấp và kinh tế chưa ổn định”, vì “các nước thì có ai chống họ đâu, trong khi VN thì nhiều thế lực thù địch tập trung công kích” (?!).
Ai cũng biết, Hiến pháp là đạo luật cơ bản mà bất kỳ công dân nào cũng phải tuân thủ, không riêng gì đại biểu Quốc hội. Tranh luận dân chủ, sôi nổi giữa các đại biểu Quốc hội cũng phải đặt mình trong khuôn khổ này. Không phải ngẫu nhiên mà Thủ tướng đề xuất xây dựng Luật Biểu tình. Đại biểu Dương Trung Quốc rất có lý khi viện dẫn Điều 25, Hiến pháp năm 1959: “Công dân nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa có các quyền tự do ngôn luận, báo chí, hội họp, lập hội và biểu tình. Nhà nước bảo đảm những điều kiện vật chất cần thiết để công dân được hưởng các quyền đó”. Quyền cơ bản này tiếp tục được ghi nhận tại Điều 67, Hiến pháp 1980 và tại Điều 69, Hiến pháp 1992 hiện hành: “Công dân có quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí; có quyền được thông tin; có quyền hội họp, lập hội, biểu tình theo qui định của pháp luật”. Nhưng mãi sau gần 52 năm, nền pháp lý của chúng ta vẫn chưa có “qui định pháp luật” nào khác để cụ thể hóa quyền biểu tình và cũng là cơ sở để có sự đảm bảo về “điều kiện vật chất cần thiết khác”. Vậy có cần Luật Biểu tình không?.
Thuật ngữ “biểu tình” trong nhiều tự điển Tiếng Việt, kể cả Từ điển bách khoa toàn thư mở Wikipedia (http://vi.wikipedia.org) đều ghi nhận, tựu trung là hình thức biểu thị bằng hành động bất bạo động của một nhóm người, thường tụ họp vào một nơi (kể cả đứng hoặc ngồi) hay diễu hành trên đường phố để bày tỏ một cách công khai quan điểm phản đối hay ủng hộ một vấn đề, thường nhằm mục đích gây sức ép cho một thay đổi nhất định. Biểu tình là một hình thức hoạt động tích cực, song là vấn đề nhạy cảm, dù phản đối hay ủng hộ cũng có mặt tác động “tiêu cực” nhất định. Nhưng không vì thế mà né tránh bằng cách không ban hành luật.
Việc chưa có một đạo luật mới để điều chỉnh những “nhóm quan hệ xã hội” không phải là sự đảm bảo cho các “quan hệ xã hội đó” mất đi. Quốc hội không ban hành “Luật ăn, luật ngủ”, nhưng công dân vẫn phải ăn, phải ngủ hàng ngày. Việc ban hành Luật Biểu tình cũng hoàn toàn không đồng nghĩa với khuyến khích biểu tình. Ban hành Luật Biểu tình là cần thiết và cần được chuẩn bị công phu, thận trọng, nhưng không vì thế mà để lâu hơn.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

"Tính cách người Việt theo vùng miền"

Thảo luận về "Văn hoá & tính cách con người Việt theo vùng miền" trên  Trái tim Việt Nam online . Người bắc thường ăn nói nhẹ nhàng, kín đáo, thường hay suy nghĩ sâu xa. Người miền trung thì mọc mạc, chất phác lại hay có tính cục bộ. Người miền nam thì phóng khoáng cởi mở, dễ gần.Dân miền Bắc thường thể hiện mình qua lời nói, trong bất cứ tình huống nào họ cũng đều phải nói cho được. Dân miền Trung thường thể hiện mình qua thái độ, cử chỉ, còn miền Nam thì thể hiện qua phong cách. Nói chung dân Bắc-Trung-Nam đều diễn tuồng cả, cho nên lời nói lúc thì nhẹ nhàng điềm đạm, lúc lại gắt gỏng chua ngoa, thái độ có lúc thì đằm thắm, khi thì thì lại khinh bạc, phong cách thì có lúc phóng khoáng lúc lại dè dặt... Ấn tượng bên ngoài là như thế nhưng có khi bạn cũng thấy là chẳng ai tranh cãi lý luận lại người Trung, thái độ cử chỉ của dân Bắc cũng có thể khiến bạn dè chừng, và lời nói hay thái độ của dân Nam cũng khiến bạn chạy dài... Muốn kiểm chứng thì bạn cứ bỏ ra ...

GIỌNG NÓI MIỀN TÂY

Trần Hữu Hiệp Bài đã đăng trên báo Lao Động năm 2011 Chân chất, thật thà, đơn giản Nước ta trải dài hơn 2.000 Km, qua nhiều vùng miền khác nhau, phong thổ, tập quán sinh hoạt khác nhau, giọng nói và từ ngữ giao tiếp hàng ngày mỗi vùng, miền cũng khác; nên mới có  giọng Hà Nội, giọng Nghệ, giọng Huế, giọng Quảng, giọng Miền Nam  mà  Sài Gòn  là đặc trưng . Cùng là chất giọng Miền Nam, không khác mấy Sài Gòn, nhưng nghe dân Miền Tây chính gốc phát âm là nhận ra ngay “Quê tôi, Hai Lúa!”:  con cá gô, bỏ dô gổ, kêu gột gẹc … Có người nói, giọng Miền Tây   “rặt” nghe dân dã, bình dị và "dễ thương" lắm. Bạn bè tôi dân Miền Trung, ngoài Bắc, những năm tháng sinh viên “choảng” nhau vì “nhạy giọng” (chửi cha không bằng pha tiếng mà!), nhưng xa nhau mấy mươi năm vẫn nhắc hoài cái chất giọng chân chất, khó quên như luôn mang theo một miền quê sông nước, đồng lúa, vườn cây và cả những ca từ ngân nga, thủng thẳn của  bài vọng cổ  - giọng nói Miền Tây Nam...

Nhớ Cần Thơ phố

Trần Hữu Hiệp B áo Dân Việt So với Thăng Long - Hà Nội ngàn năm văn hiến, cố đô Huế trầm tư hay Sài Gòn phố nhộn nhịp, thì Cần Thơ phố mang đậm đặc trưng sông nước miệt vườn. Nơi đó, hàng ngày, người Tây Đô vẫn đang sống cuộc đời bình dị. Nhớ thời học phổ thông, nhà tôi chỉ cách trung tâm Cần Thơ 20 Km, nhưng mãi đến năm 15 tuổi, lần đầu tiên mới được đến Cần Thơ cùng đội học sinh giỏi của Trường cấp III Ô Môn dự thi. Đêm, mấy thằng nhà quê lang thang, lạc đường trên phố Hòa Bình, thời đó là một  đại lộ mênh mông trong mắt nhìn bọn trẻ nhà quê chúng tôi. Ký ức Cần Thơ phố trong tôi một thời còn vang qua giọng ngâm của ai trong đêm tĩnh lặng nơi con hẻm nhỏ, bài thơ Tình trắng của Kiên Giang – Hà Huy Hà: “Cần Thơ, ơi hỡi Cần Thơ/Bóng dáng ngày xanh phủ bụi mờ/Ai nhặt giùm tôi bao kỷ niệm” … Và thơ tôi, tuổi học trò: “Ai đặt tên em tự bao giờ/Người đời hai tiếng gọi Cần Thơ/Mỗi lúc đi xa ta nhớ quá/Gặp lại hình em tron...